Nhận diện cộng sản

Vi Đức Hồi

       Câu nói: “ theo Mỹ mất đảng, theo Tàu mất nước”, khá lâu đã trở thành ngạn ngữ trong đời sống xã hội Việt nam. Những động thái của nhà cầm quyền cộng sản Việt nam đối với Trung quốc đã khiến nhiều người bất bình,. Nhiều người khẳng định, theo Trung cộng sẽ đảm bảo cho sự tồn tại của đảng, là mảnh đất duy nhất để đảng nương thân và tuy nhiên để đổi lại Việt nam sẽ phải nhượng bộ trên một số mặt như làm ngơ trước sự lấn chiếm biển đảo, chấp nhận phương hại đến sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước, danh dự của cả dân tộc Việt nam bị tổn thương. Và theo đó việc các giới chức cộng sản Việt nam thân Tàu tất yếu sẽ bị quy cho là: “ bán nước – cứu đảng”.

     Vượt qua hàng rào hình thức bên ngoài, để đi vào bên trong nhận diện bản chất của giới cầm quyền công sản Việt nam xem họ đang toan tính gì? Trước hết hãy xem xét về một nước Trung quốc: là người Việt nam ít nhiều cũng nhận biết Lịch sử của một nước Trung hoa dù là bao la to lớn, song chưa bao giờ trở thành chỗ dựa tin cậy cho nước Việt cùng các  nước láng giềng, vì  bản chất của Trung quốc luôn là xâm lược, bành trướng. Trong quan hệ với các nước nhỏ, lân cận xuyên suốt là mối quan hệ bất bình đẳng, là quan hệ của một thiên triều với nước chư hầu, vì vậy Trung quốc không phải là nước được các quốc gia kính trọng. Trên phương diện kinh tế, Trung quốc chưa phải nước phát triển, nền kinh tế luôn ở thế bất an, chưa mang tính ổn định, vào thời điểm này Trung quốc đang lâm vào khủng hoảng trầm trọng, xuất khẩu giảm sút do sự suy thoái kinh tế của các nước phương tây nên hàng hóa Trung quốc( chủ yếu hàng tiêu dùng) đã giảm sút nghiêm trọng trong việc xâm nhập thị trường châu âu. Người Trung quốc, một trong những dân tộc ky bo trong tiêu dùng, trong khi họ sản xuất ra với khối lượng hàng hóa khổng lồ, dân trong nước chỉ tiêu dùng hết khoảng 35-37% tổng  số hàng hóa sản xuất trong nước, số còn lại bằng mọi cách phải đẩy ra nước ngoài. Hàng lỗi thời, chất lượng kém, hàng tồn kho được tống tháo sang các nước láng giềng mà Việt nam là thị trường lý tưởng với các mặt hàng “ đại hạ giá”.

      Bài học đối với Việt nam, suốt quá trình từ khi hai nhà nước cộng sản được thiết lập, Việt nam luôn chịu ảnh hưởng chi phối của Trung quốc: cuộc cách mạng cải cách ruộng đất; cách mạng tư tưởng  văn hóa mà điển hình là cuộc cải cách “nhân văn giai phẩm”; chính sách mô hình nông trang tập thể mà Việt nam được gọi là hợp tác hóa nông nghiệp; chính sách đối nhân xử thế đối với các tôn giáo…ở Việt nam được dập khuôn theo mô hinh Trung quốc cho thấy đã làm băng hoại nền kinh tế- văn hóa đạo đức xã hội, mà hậu quả của nó cho đến nay vẫn chưa thể khắc phục. Mỗi người dân Việt nam đều biết đièu đó, cộng sản Việt nam lại càng biết điều đó.

      Trung quốc, một thể chế độc tài đã thấm vào máu thịt trong giới cộng sản, họ thường cư xử với nhau một cách tàn khốc. Trong suốt thời kỳ cầm quyền của các lãnh tụ điển hình như Mao Trạch Đông; Đặng Tiểu Bình; Giang Trach Dân và bây giờ nổi lên là Tập Cận Bình, cho thấy không ai dám chắc rằng theo Trung cộng rồi một ngày nào đó sẽ không xảy ra việc thế hệ sau sẽ ra tay hành xử những người tiền nhiệm như Họ Tập thanh trừng trên bốn ngàn đảng viên cao cấp của đảng với chiêu bài chống tham nhũng.

 Cùng lúc đó thì những người cộng sản Việt nam đã sẵn có bàn tay nhuốm máu qua các cuộc thanh trừng theo trào lưu đấu đá nhau ở Trung quốc để đẻ ra cái gọi là: “ chống xét lại; chống phái hữu; chống Đảng..”, song song là sự tham nhũng, vơ vét của dân. Bản chất của cộng sản Bắc kinh đã làm cho dân Việt nam căm ghét bởi chính sách nô dịch đối với dân tộc Việt nam hàng nghìn năm vẫn còn đó; cuộc chiến xâm lược tháng 2/1979  còn nguyên vẹn lòng căm thù của người dân Việt nam và ngày nay chính sách lấn đất, xâm chiếm biển đảo đã khơi dậy sự căm phẫn được nhân lên. Nhũng gì đang diễn ra ở Trung quốc cho thấy giới cộng sản Việt nam phải cân nhắc, tính toán cách đảm bảo an toàn cho  khối tài sản của họ có được từ nguồn gốc phi pháp mà ra, theo Trung quốc, chắc chắn toàn bộ tài sản của họ sẽ không những bị truy  thu mà còn là hiểm họa cho bản thân cùng con cháu, họ hàng nội tộc. Từ những nhận định trên cho thấy giới chóp bu cộng sản Việt nam sẽ không thể đặt niềm tin, gửi gắm sinh mạng, của cải của mình  vào Trung cộng.

     Ở Việt nam, một lớp đảng viên kỳ cựu của đảng, trong đó có nhiều lãnh tụ của đảng đang hiện hữu trong đời sống xã hộ, lớp người này được giáo dục, rèn luyện trong hai cuộc chiến chống Pháp và cuộc chiến tương tàn hai miền Nam-Bắc, sự hận thù và đố kỵ với Mỹ chưa hề nguôi vợi, lòng tin mù quáng vào lý tưởng cộng sản vẫn còn thoi thóp thắp sáng trong lòng. Kiên định mục tiêu chủ nghĩa xã  hội vẫn là hợp lòng với thế hệ đã chung tay tạo dựng thể chế độc tài, chệch hướng hoặc từ bỏ sẽ tổn thương đến lực lượng cố hữu này. Ngay bây giờ đụng đến lực lượng này là cả một vấn đề lớn, thuận theo họ sẽ vẫn lợi thế ít nhất là trong trước mắt. Vì vậy Hơn lúc nào hết nhà đương cục Hà nội thực hiện chính sách đu dây, trong quan hệ  với Mỹ và Trung cộng, theo hướng nghiêng về phía Tàu cộng, một mặt để khẳng định tính kiên định đường lối xã hội chủ nghĩa để xoa dịu lực lượng cố hữu trong nước, mặt khác hy vọng  Trung quốc sẽ có những nhượng bộ, giảm được áp lực về vấn đề biển động. Mặt khác ở các điểm nóng: Tây nam bộ; Tây bắc của Việt nam sẽ dịu đi bởi sự ảnh hưởng của Trung quốc đến vùng miền này là rất nhạy cảm. Vì vậy việc thâm Tàu chỉ là biện pháp tình thế.

    Hiển nhiên Việt nam hợp tác với Mỹ, tạo ra mối liên mình với các nước khu vực cùng có lợi ích trên biển đông, sẽ ngăn chặn được sự bành trướng của Trung quốc. Hòa nhập với các nước dân chủ, đảng cộng sản Việt nam sẽ vẫn giữ được danh dự của mình, nếu có mất thì chỉ mất vai trò lãnh đạo, thể chế độc tôn, chính đảng muôn thủa cầm quyền. Đảng  cộng sản Việt nam cùng các đảng chính trị khác sẽ trở thành đảng đối lập khi chuyển đổi thể chế chính trị. Như vậy khẳng định rằng đảng sẽ không mất đi mà chỉ chuyển trạng thái từ một đảng cầm quyền không cần cạnh chanh trở thành đảng phải cạnh tranh để được cầm quyền. Trong môi trường của đất nước dân chủ, các đảng phái phải chịu sự phán xét của người dân nên sự hận thù, đố kỵ( nếu có) sẽ khó tồn tại, chắc chắn độ an toàn về tính mạng, về danh dự, cả về khối tài sản hiện có của những quan chức cộng sản sẽ cao hơn. Những dự định, toan tính của công sản không khó gì để nhận ra, hãy xem những động thái của họ: Một mặ họ nguyền rủa Mỹ, nhưng họ lại gửi con cháu của họ sang mỹ học tập, nghiên cứu, và làm việc; họ mua sắm tài sản ở đất Mỹ và các nước tư bản; họ gửi tiền vào ngân hàng thụy sỹ, các ngân hàng ở Mỹ, họ chuẩn bị hậu sự  ở các nước phương tây và Mỹ. Tuyệt nhiên không có quan chức nào trong giới lãnh đạo cộng sản Việt nam đặt niềm tin vào Trung quốc cho hậu duệ của mình. Có tìm kiếm cũng chẳng bới đâu ra con cháu của các lãnh tụ cộng sản Việt nam sang Trung quốc học tập, lại càng không có việc mua sắm tài sản , hoặc gửi tiền vào đất nước Trung hoa. Chỉ cần có biến cố chính trị, họ đã cao chạy xa bay sang Mỹ, các nước phương tây, để lại đống đổ nát ngổn ngang cho người dân gánh   hậu họa.

     Trong tình thế bắt buộc phải lựa chọn, thì chắc chắn lãnh đạo cộng sản Việt nam sẽ không chọn Tàu cộng  vì  lo sợ trở thành nạn nhân như Chu vĩnh Khang. Việc theo Tàu hiện nay chỉ là những động tác muốn tạo ra môi trường ổn định trước mắt để kéo dài thêm thời gian trị vì, nó là sách lược của một kẻ lưu manh nhằm hòa hoãn, cầm cự, phục vụ cho  những mục tiêu trước mắt của một nhóm người có lợi ích chung. Tiếc thay cho tầng lớp cộng sản còi vẫn chưa tỉnh ngộ.

                                                                          Vi Đức Hồi

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: