Nguyễn Trung Tôn:Những bài học chốn lao tù kỳ 11: Gặp lại chị Hồ Thị Bích Khương

 Vào một ngày của tháng 5/2011 tôi  không nhớ rõ ngày. Tôi thấy trực trại tên là Vi Văn Sơn vào nhà A1a đọc lệnh trịch xuất tôi ra khỏi trại giam.

Thượng sỹ Vi Văn Sơn hỏi tôi: Tên gì?

Tôi trả lời: Tôn

Thưởng sỹ Sơn: Họ Tên gì?

Tôi: Nguyễn Trung Tôn.

Thượng sỹ Sơn: Quê quán?

Tôi: Thanh Hóa.

Thượng sỹ Sơn: Địa chỉ đầy đủ là gì?

Tôi: Thôn Yên Cổ, xã Quảng Yên, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa.

Thượng sỹ Sơn: Bị bắt ngày nào?

Tôi: 15/01/2011.

Thưởng sỹ Sơn: Tội gì?

Tôi: Không có tội.

Thượng sỹ Sơn: Bị khởi tố tội danh gì?

Tôi: Tôi bị khởi tố theo điều 88 BLHS.

Thượng sỹ Sơn: Anh có lệnh trịch xuất khỏi trại giam, anh theo tôi!

Tôi không biết tại sao mình lại được trịch xuất khỏi nhà giam! Có phải chăng mình lại bị chuyển đi nơi khác để điều tra thêm gì đó?!

Thượng sỹ Sơn dẫn tôi ra cổng trại giam, tại đây tôi thấy đại úy Phan Đình Huy; điều tra viên thuộc cơ quan An ninh điều tra tỉnh Nghệ an đã chờ sẵn tôi ở đó. Sau khi làm thủ tục  tiếp nhận bị can, đại úy Huy lấy còng ra, còng một tay tôi vào phía sau chiếc xe máy của cậu ta và đưa tôi đi tới Cơ quan An ninh điều tra của tỉnh Nghệ an, ở thành phố Vinh, nằm trên đường ra thị xã Cửa Lò. Tại đây cả Trung tá Văn Bá Thu, (người đã thay cho Trung tá Trần Hữu Văn người điều tra tôi lúc ban đâu) và đại úy Phan Đình Huy bảo tôi ngồi đợi vị kiểm sát viên tới làm việc. Đợi một lúc lâu thấy một nữ kiểm sát viên tới, qua giới thiệu thì tôi biết người này tên là Ngân, người đại diện cho Viện Kiểm Sát; thụ lý vụ án của tôi. Tiếp sau đó là 2 nhân  viên kỷ thuật Vi tính của Công an tỉnh Nghệ an cũng tới. Khi đã đầy đủ các thành phần họ mang máy tính và điên thoại đã thu giữ tại nhà chị Hồ Thị Bích Khương ra để mở niêm phòng và định tiến hành khai thác. Khi họ đưa những thứ đó ra yêu cầu tôi xem dấu niêm phong và ký tên để tiến hành kiểm tra, nhưng tôi không đồng ý. Tôi đã đưa ra lý do là những vật dụng này thu giữ tại nhà chị Hồ Thị Bích Khương,  mặc dù trong đó có máy ảnh, USB và điện thoại của tôi, nhưng khi thu công an đã không cho tôi được chứng kiến và ký vào biên bản tạm giữ, vậy nên tôi không đồng tình. Sau một hồi tranh cãi, cuối cùng họ buộc lòng phải tạm hoãn điều tra hôm đó. Họ đưa tôi trở lại trại giam. Khoản 8h sáng ngày hôm sau, trực trại là trung úy Lê Tuấn Anh vào trại đưa tôi đi theo lệnh trịch xuất như hôm trước, nhưng lần này không hỏi kỷ như hôm trước. Ra tới cổng trại đã thấy có một chiếc xe thùng (loại xe chuyền dùng để chở tù) đứng đợi sẵn. Đại úy Huy mở cửa xe và bảo tôi vào ngồi trong đó. Một lát sau thấy 2 nữ công an dẫn chị Hồ Thị Bích Khương ra, một nữ điều tra viên áp giải chị lên xe thùng, họ ngồi luôn trong thùng xe, để giám sát để chúng tôi không thể “thông cung”. Nhìn chị Khương sau khoảng 3 tháng tạm giam, tôi thấy chị gầy hơn trước rất nhiều, chị cho tôi biết chị đã bị một công an lôi kéo ép chị điểm chị vào hồ sơ bị can, nên xương vai trái của chị, nới đang ghép đinh đã bị gãy trở lại nên chị hay đau. Chị nói với tôi rằng chị đã được gặp gia đình một lần vì chị đề nghị họ cho gặp cháu Đức con chị và các chị gái để ủy nhiệm quyền nuôi dưỡng cháu Đức. Tôi cũng nói qua cho chị biết hoàn cảnh của tôi trong buồng giam và cho tới thời điểm đó tôi vẫn chưa được gặp gia đình.Tới Cơ quan An ninh điều tra, họ tách chị Khương lên gác 2, còn tôi thì ngồi dưới tầng trệt, Hôm đó người làm việc với tôi là Trung tá Trần Hữu Văn và Trung Úy Huy, người làm việc với chị Khương là Trung tá Văn Bá Thu và mấy kỷ thuật viên cùng kiểm sát viên tên Ngân. Họ lại đưa những thứ đã thu giữ tại nhà chị Khương ra để tiến hành khai thác. Một lúc sau họ mang xuống chỗ tôi một chiếc máy ảnh của tôi, một USB, của tôi và 2 điện thoại di động. Họ tiến hành mở USB của tôi ra kiểm tra, nhưng trong đó không có gì ngoài danh sách các hội thánh tại Thanh hoa do tôi phụ trách và một số bài giáo lý của đạo Tin Lành. Máy ảnh của tôi cũng chẳng có hình ảnh gì quan trọng ngoài những hình ảnh tôi chụp chuồng heo nhà cô em gái. 2 điện thoại của tôi một cái không chứa danh bạ và danh sách liên hệ, một cái hết pin, mà không có loại cục xạc nào của An ninh cắm vào được. Họ định đi lấy xạc đa năng để cắm, tôi bảo họ không phải cắm sạc vào điện thoại đó nữa, vì đó là, một cái điện thoại hư của con trai tôi, nhờ tôi mang đi sửa. Thấy tôi nói vậy họ cũng thôi, không kiểm tra nữa. Không biết họ khai thác được gì từ chị Khương không, nhưng tôi tin chắc những vật dụng của chị Khương cũng chẳng có gì trong đó. Họ loay hoay mãi nhưng chẳng lấy được thêm gì từ các phương tiện  đã thu giữ của chúng tôi tại nhà chị Khương. Gần trưa thấy một nữ công an cầm một tời giấy do chị Khương viết cho tôi. Nữ công an này nói: Con Khương nó bảo anh viết cho nó bài học gì đó về đạo.

Tôi cầm tờ giấy đó thì thấy chị Khương viết rằng: Nhờ mục sư chỉ  lại cho Bích Khương phải làm thế nào để hướng dẫn và cầu nguyện cho một người tiếp nhận Chúa trong tù để họ chịu Báp Têm (tương tự phép Rửa của đạo Công giáo). Tôi viết vào giấy mấy nguyên tắc cơ bản về vấn đề mà chị hỏi rồi đưa cho nữ công an này cầm lên cho chị Khương. Một lát sau cô này lại chạy xuống nói: Anh Tôn ơi con Khương bảo không phải nó hỏi cái này. Cố lại đưa cho tôi một miếng giấy trong đó chị Khương lại hỏi tôi là phải làm sao cho các tù nhân nhân rõ tội lõi và ăn năn để được cứu rỗi. Tôi lại viết hướng dẫn gửi lên. Một lát sau nữ công an kia lại chạy xuống đưa tôi một miếng giấy khác: Anh xem con Khương nó hỏi anh cái gì này. Tôi cầm giấy xem, lần này chị Khương lại hỏi tôi, làm sao để một tử tù có thể nhận biết Chúa? Lần này thì Trung Tá Văn nổi giận với nữ công an kia: Mày là con ngây hả? Sao cứ để cái con Khương điên đó sai vặt vậy? Mày đi làm việc hay tới đây cho con Khương biến mày thành con rồi vậy? Nữ công an kia bật khóc và xị mặt xuống nói: Thì con Khương nó bảo, nếu không hỏi được những việc đó thì nó không chịu ký,  Chú Thu bảo cháu làm thì cháu làm chứ, sao chú lại chửi cháu? Trung tá Văn bắt đầu lên lớp cho nữ công an trẻ một bài: Mày đi làm lâu rồi mà ngu thế hả? Mắc lừa cả cái con Khương điên, nó lừa mày cho hết thời gian, nó biến mày thành con rối. Nó ký thì ký không ký thì thôi, việc gì phải làm đầy tớ cho nó. Thời gian nhanh chóng trôi đi, 11h trưa họ nghĩ ăn cơm trưa. Họ dẫn tôi xuống nhà ăn của đơn vị, ngồi ăn cùng mâm với tất cả các thành viên của họ, còn chị Khương thì họ đưa vào một phòng khác cho một nữ công an canh gác rồi đưa cơm tới cho chị.  Trong bữa ăn kiểm sát viên tên Ngân gắp thức ăn bỏ vào bát cho tôi, vừa ăn họ vừa nói chuyện. Kiểm sát viên nói với tôi: Anh Tôn là mục sư, sao lại đi theo con Khương là gì? Thôi lỡ lần này thôi, anh thành khẩn khai báo, vụ này ra tòa chúng tôi sẽ đề nghị xử anh án treo cho anh về. Thật tôi nghiệp cho vợ anh.  Một tay nuôi 3 đưa con nhỏ, trong đó một đưa bệnh tật, một đưa học cấp 3 con một đứa mới 2 tuổi, lại thêm bố mẹ anh đã hơn 80 tuổi cả rồi. Có mấy chị em gái thì họ ở xa. Tôi nghe vợ anh nói chuyện mà thương cô ấy quá. Nếu anh thành khẩn khai báo, nhận tội và xin khoan hồng thì anh sẽ được thả về sơm, bởi vị gia đình anh là gia đình liệt sỹ, hơn nữa anh cũng chỉ bị con Khương lôi kéo thôi.

Tôi trả lời: Cám ơn chị đã quan tâm tới hoàn cảnh gia đình tôi! Đúng là vợ tôi rất vất vả, nhưng nói thật với chị thì tôi đâu có tội gì đâu. Tôi chỉ viết mấy bài phê phán sự bất công trong xã hội, chứ có làm gi nên tội. Ở một đất nước tự do thì những việc làm của tôi phải được khuyến kích. Tôi cũng chẳng còn gì để khai cả, bới có gì tôi đã nói hết từ ban đầu. Ba bài viết đó là do tôi viết và phổ biến trên mạng, ngoài ra chẳng còn gì khác. (Nếu các anh các chị thương vợ tôi thật sự thì hãy cho vợ chồng tôi được gặp nhau. Sau đã hơn 3 tháng rồi các anh các chị không cho vợ tôi vào thăm tôi?

Kiểm sát Ngân nói: thì anh cứ thành khẩn khai báo, sớm có kết luận điều tra thì anh sẽ được gặp gia đình.

Ăn cơm xong, tôi ngồi uống nước một mình trong nhà ăn, nhìn về phía buồng họ đang giữ chị Khương, thấy cô nữ công an đang đứng canh trước cửa buồng trong khi chị đang ngồi ăn. Chị vừa ăn xong, nữ công an mang bát đĩa đi, cửa khép lại. Chị Khương đẩy cửa bước ra. Phía trước phòng đó có một cây xoài rất sai quả, có một số quả gần chín. Chị Khương bước tới bứt 5 hay 6 quả. Cô nữ công an vội chạy tới lôi chị Khương ra khỏi cây xoài và nói: Chị Khương ơi! Tôi xin chị đấy, chị làm thế này thì xếp Hợi về chửi tôi chết mất, cả cơ quan đâu có ai dám đụng tới cây xoài này. Chị đi vào đi, đừng lấy nữa.

Chị Khương nói: Tôi ở tù lâu ngày, thấy trái cây thì thèm nên muốn ăn, có đây mà không ăn thì dại, các cô ở ngoài muốn ăn gì chẳng có, việc gì phải thèm như chúng tôi. Trái cây trồng để ăn chứ có phải làm cảnh đâu mà giữ.

Chị Khương bóc xoài ăn và gọi tôi: Mục sư có ăn không?

Tôi lắc đầu. Nữ công an đẩy chị Khương vào phòng và đóng cửa lại. Họ đưa tôi vào một căn phòng nhỏ, cho một công an tới ngồi canh cửa. Tôi bảo cậu gác cửa rằng: Chú nằm nghỉ đi cho khỏe, anh năm ngả lưng ngủ một giấc đã. Tôi bật quạt điện và lên giường năm ngủ một giấc dài. (Đã lâu không được nằm giường và bật quạt điện nên tôi ngủ rất ngon). Khoảng 14h chiều họ đánh thức tôi dậy để làm việc tiếp. Chiều hôm đó tôi không có gì để khai báo thêm, vì những thứ đồ mà họ thu giữ của tôi không có thêm thông tin gì để họ khai thác. Không biết họ thẩm vấn chị Khương những gì, nhưng khoảng 15h30’ họ đưa chúng tôi về trại giam. Chị Khương còn cầm theo về trại hai quả xoài lớn, chỉ bảo tôi mục sư có ăn thì cầm một quả mà ăn, tôi không lấy, chị cầm vào cổng trại, các cán bộ kiểm tra người, nhưng họ không thu hai quả xoài của chị (nếu là bị can khác thì họ đã thu). Chị cầm hai quả xoài vừa đi vừa hát bài hát “Này lũ cướp nước , người giải phóng cho ai…” Trực trại đưa chị về nhà giam B4a ( nhà giam nhốt các bị can nữ). Tôi trở về nhà A1a. Nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây, hai bên lối đi, những chồi non trên những cành cây trơ trụi hôm đầu tôi vào trại, bây giờ đã trở thành những tán lá che mát lối đi. Lòng tôi miên man nghĩ tới gia đình, hội thánh và bạn bè; nhớ nhất là đưa con 2 tuổi của tôi cháu tên Nguyễn Trung Khải Hoàn. Không biết bây giờ con tôi đã gọi bố thạo chưa? Tôi thầm nghĩ tới ngày đất nước có tự do, nghĩ tới Khải Hoàn của tôi sẽ nhờ sự hy sinh của tôi và những người đi trước như hôm nay mà được hưởng một cuộc đời tươi sáng. Tôi thấy vui và tự hào về những gì mình đã, đang và tiếp tục làm cho tương lai đất nước, trong đó có gia đình tôi.

Thanh hóa ngày 11/07/2014

Nguyễn Trung Tôn

ĐT: 0162.8387.716

Email: nguyentrungtonth@gmail.com

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: