NHỮNG CÁI LOA CỦA CHẾ ĐỘ

Nguyenlanthang

Chủ Nhật, 10/14/2018 – 03:20

Lâu nay chúng ta vốn quen thuộc với những dạng người chuyên phá đám các cuộc biểu tình như Quang Lùn, Lệ Ngọng, Đỗ Anh Minh… và hay gọi họ với một cái tên chung là dư luận viên, nhưng không phải vậy. Thực ra dư luận viên, hay còn gọi là tuyên truyền viên chính thức là một lực lượng được hệ thống tuyên giáo tổ chức chặt chẽ từ trên xuống dưới với khoảng 80 ngàn thành viên khắp cả nước [1]. Lực lượng này có nhiệm vụ làm công tác tuyên truyền những luận điệu của đảng cầm quyền, bất kể nó đúng sai hay ngược ngạo thế nào cũng mặc, miễn là tạo ra trong quần chúng nhân dân một thái độ có lợi cho những hành động hay chính sách của đảng trong việc điều hành đất nước.

Tiếp tục đọc

Advertisements

Người Họa Sĩ già

(Truyện Ngắn)

Minh Văn

Khánh dừng lại chỗ phòng tranh bên đường, rồi cứ thế mà tần ngần đứng ngắm hồi lâu. Những bức họa khổ lớn vẽ phong cảnh đồng quê được dựng ngay trước cửa đã cuốn hút lấy tâm trí anh. Nét vẽ thật đẹp và tài tình, nếu không tinh ý, người ta dễ mà nhầm tưởng rằng nó đã được chụp bởi một loại máy ảnh hiện đại của thời nay. Đường nét sắc sảo, màu sắc lại hài hòa, cứ như thể là bê nguyên cả phong cảnh thật ở bên ngoài mà đặt vào trong tranh vậy. Phía trên lại treo thêm mấy bức tranh cỡ nhỏ vẽ hoa lá, chim muông cũng hết sức tự nhiên và sinh động. Chẳng khác nào hoa kia đang nở, còn chim chóc thì bay nhảy và ca hót líu lo vậy. Cạnh đó, còn có cả những bức thư họa được viết bằng lối chữ bay bổng rất chi là đẹp mắt nữa. Vốn cũng là người yêu nghệ thuật, Khánh cứ tấm tắc mà thán phục cái tài năng vẽ tranh của người họa sĩ hoài. Từ chỗ hâm mộ như thế, tự nhiên anh lại tò mò muốn biết xem danh tính đích thực của chủ nhân phòng tranh là ai. Khánh đưa mắt nhìn quanh, rồi bất chợt dừng lại ở tấm biển được treo ngay ngắn phía trên cao: “Họa sĩ Trúc Mai”. Tiếp tục đọc

Những cánh Thư yêu

(Truyện Ngắn)

(Viết tặng những thế hệ xưa cũ, thời mà người ta vẫn còn yêu nhau qua những lá thư tay).

Minh Văn

Trang từ từ rảo bước đến chỗ chiếc thùng thư quen thuộc được đặt ngay trước cổng bưu điện. Chiếc thùng sắt màu vàng nhạt, được gắn trên cái cột cao không đến đầu người, phía trên có một khe hở bằng đốt ngón tay để bỏ thư. Lấy ngón tay khẽ nâng nhẹ tấm che để cho khe hở lộ ra, rồi cô cẩn thận bỏ thư vào bên trong. Vậy là từ lúc này, lá thư sẽ bắt đầu một cuộc hành trình vạn dặm, với sứ mệnh chuyên chở yêu thương của cô tới anh. “Hôm nay là chủ nhật, có lẽ ngày mai đầu tuần họ mới chuyển thư đi” – Cô nghĩ thầm, rồi quay gót trở ra. Có tiếng còi xe xin đường, cô vội tránh sang mép bên kia rồi chậm rãi đi về nhà. Đoạn đường từ bưu điện về nhà Trang chỉ chừng vài trăm mét, với những quán sách và quán giải khát chật hẹp, khiêm nhường nép sát vào nhau. Khoảng giữa phố, có một cái quán điện tử ồn ào, mà bất cứ lúc nào đi qua, cô cũng đều nghe thấy âm thanh trò chơi và tiếng cãi nhau ì xèo của lũ trẻ từ trong đó vọng ra. Đoạn đường giờ đây đã trở nên rất đỗi quen thuộc đối với cô, ít ra là từ khi yêu anh. Cứ vài tuần một lần, cô lại đi bộ đến bưu điện để gửi thư cho anh, những bức thư chứa đựng tình cảm yêu thương sâu kín, và cả những thông tin cần thiết để anh có thể hình dung được về cuộc sống của cô nơi đây. Cũng có đôi lúc đi công việc, nhân tiện cô ghé qua bưu điện rồi dừng xe lại ở đó để bỏ thư. Tiếp tục đọc

ĐỊT MẸ CỘNG SẢN! ĐỊT MẸ TÒA!

Nguyễn Xuân Nghĩa

” Hãy nhớ lấy lời

tôi:

Đả đảo Nguyễn Khánh!

Hồ Chí Minh muôn năm!

Tiếp tục đọc

HỒ NGỌC ĐẠI SAI TỪ CĂN BẢN CỦA TIẾNG VIỆT

Nguyễn Thành-Trí,

Sài Gòn 13/9/2018

 Rất đáng tiếc chúng tôi phải nói ngay ở đây là Hồ Ngọc Đại đã sai từ đầu, sai từ căn bản của tiếng Việt. Hồ Ngọc Đại đã quên hay đã không biết rằng TIẾNG VIỆT LÀ TIẾNG ĐƠN ÂM. Tiếp tục đọc

SẼ XẢY RA.

Nguyễn Xuân Nghĩa

Bước vào năm 2017- 2018, nhiệt kế chính trị và xã hội VN nóng lên rõ rệt. Mặc dầu nhà cầm quyền tuyên bố VN là quốc gia ổn định chính trị và xã hội để giữ lại niềm tin của tầng lớp công dân còn u mê và trấn an các nhà đầu tư ngoại quốc tham lam giá nhân công và nguyên liệu rẻ mạt – thì trên thực tế nhiều vụ biểu tình của dân chúng có hàng vạn người tham gia chống đối chính quyền ở đủ các lĩnh vực làm tê liệt giao thông, gián đọan vận hành bộ máy hành chính, đốt phá công sở, phương tiện của chính quyền các cấp, có trường hợp xảy ra bạo động, dùng vũ khí và vật liệu nổ; các trang mạng xã hội kêu gọi đấu tranh thay thế hệ thống cai trị độc tài bằng hệ thống dân chủ đa nguyên bằng đủ các hình thức bạo động và bất bạo động… đã chứng minh rất thuyết phục rằng VN không còn là một quốc gia ổn định chính trị và xã hội. Tiếp tục đọc

GỬI THẨM PHÁN TRẦN NGỌC SƠN.

Nguyễn Xuân Nghĩa

I.

GỬI THẨM PHÁN TRẦN NGỌC SƠN.

Mi, choa:
Chi, mô, răng rứa…
Giọng chung hai thằng Tiếp tục đọc