20 tháng 11, bàn về sự hài hước khi bắt giáo dục phục vụ chính trị

Nguyễn Xuân Nghĩa.

Mai, (20/11) là ngày Hiến chương các nhà giáo. Nền giáo dục Việt Nam thì ai ai cũng biết và đồng thuận nhận xét, ngoại trừ đảng, nhà nước và ông bộ trưởng ngọng cùng quan chức bộ giáo dục đương nhiệm.  Tiếp tục đọc

Advertisements

THẾ GIỚI LỪA ĐẢO.

Nguyễn Xuân Nghĩa

Sáng qua, một cửa hàng smatphone gần nhà khai trương. Bảng hiệu viết: ” cửa hàng THẾ GIỚI DI ĐỘNG” cách xa nửa cây số vẫn nhìn thấy. Hai chiếc loa thùng cỡ to như hai chiếc tủ con đặt hai bên cửa suốt cả ngày ra rả: ” Cửa hàng THẾ GIỚI DI ĐỘNG kính chào quý khách”. Khách bước vào trở ra lắc đầu:” Thế giới lừa đảo! Chỉ bán Xiami, Unisex, Huawei (nghĩa là sản phẩm của mấy hãng Trung Quốc) mà cũng quảng cáo như là ‘ Cả một Thế giới di động”. Tiếp tục đọc

Mối tình Quê

(Truyện Ngắn)

Minh Văn

Màn sương đang lãng đãng tan dần trên những ngọn đồi nhấp nhô của miền trung du. Phía dưới triền đồi, chỗ đám cây keo lá tràm và cây bạch đàn đua nhau mọc san sát, sương trắng bồng bềnh trôi xuống thấp, rồi bắt đầu lan tỏa vào những ngõ ngách của xóm thôn gần đó. Xóm Trại giờ đây được bao phủ bởi một làn sương mỏng đang là là bay, cảnh vật phút chốc trở nên mơ màng, ẩn hiện như trong mơ. Sương chuyển động nhẹ nhàng trên những mái nhà rêu phong, quấn quýt bên hàng cây Duối cổ thụ nơi bãi đất trống cuối làng. Một lúc thì hơi sương cũng nhạt bớt, rồi dần nhường chỗ cho ánh ban mai xuất hiện và chiếm lĩnh các tầng không gian. Tiếp tục đọc

NHỮNG CÁI LOA CỦA CHẾ ĐỘ

Nguyenlanthang

Chủ Nhật, 10/14/2018 – 03:20

Lâu nay chúng ta vốn quen thuộc với những dạng người chuyên phá đám các cuộc biểu tình như Quang Lùn, Lệ Ngọng, Đỗ Anh Minh… và hay gọi họ với một cái tên chung là dư luận viên, nhưng không phải vậy. Thực ra dư luận viên, hay còn gọi là tuyên truyền viên chính thức là một lực lượng được hệ thống tuyên giáo tổ chức chặt chẽ từ trên xuống dưới với khoảng 80 ngàn thành viên khắp cả nước [1]. Lực lượng này có nhiệm vụ làm công tác tuyên truyền những luận điệu của đảng cầm quyền, bất kể nó đúng sai hay ngược ngạo thế nào cũng mặc, miễn là tạo ra trong quần chúng nhân dân một thái độ có lợi cho những hành động hay chính sách của đảng trong việc điều hành đất nước.

Tiếp tục đọc

Người Họa Sĩ già

(Truyện Ngắn)

Minh Văn

Khánh dừng lại chỗ phòng tranh bên đường, rồi cứ thế mà tần ngần đứng ngắm hồi lâu. Những bức họa khổ lớn vẽ phong cảnh đồng quê được dựng ngay trước cửa đã cuốn hút lấy tâm trí anh. Nét vẽ thật đẹp và tài tình, nếu không tinh ý, người ta dễ mà nhầm tưởng rằng nó đã được chụp bởi một loại máy ảnh hiện đại của thời nay. Đường nét sắc sảo, màu sắc lại hài hòa, cứ như thể là bê nguyên cả phong cảnh thật ở bên ngoài mà đặt vào trong tranh vậy. Phía trên lại treo thêm mấy bức tranh cỡ nhỏ vẽ hoa lá, chim muông cũng hết sức tự nhiên và sinh động. Chẳng khác nào hoa kia đang nở, còn chim chóc thì bay nhảy và ca hót líu lo vậy. Cạnh đó, còn có cả những bức thư họa được viết bằng lối chữ bay bổng rất chi là đẹp mắt nữa. Vốn cũng là người yêu nghệ thuật, Khánh cứ tấm tắc mà thán phục cái tài năng vẽ tranh của người họa sĩ hoài. Từ chỗ hâm mộ như thế, tự nhiên anh lại tò mò muốn biết xem danh tính đích thực của chủ nhân phòng tranh là ai. Khánh đưa mắt nhìn quanh, rồi bất chợt dừng lại ở tấm biển được treo ngay ngắn phía trên cao: “Họa sĩ Trúc Mai”. Tiếp tục đọc

Những cánh Thư yêu

(Truyện Ngắn)

(Viết tặng những thế hệ xưa cũ, thời mà người ta vẫn còn yêu nhau qua những lá thư tay).

Minh Văn

Trang từ từ rảo bước đến chỗ chiếc thùng thư quen thuộc được đặt ngay trước cổng bưu điện. Chiếc thùng sắt màu vàng nhạt, được gắn trên cái cột cao không đến đầu người, phía trên có một khe hở bằng đốt ngón tay để bỏ thư. Lấy ngón tay khẽ nâng nhẹ tấm che để cho khe hở lộ ra, rồi cô cẩn thận bỏ thư vào bên trong. Vậy là từ lúc này, lá thư sẽ bắt đầu một cuộc hành trình vạn dặm, với sứ mệnh chuyên chở yêu thương của cô tới anh. “Hôm nay là chủ nhật, có lẽ ngày mai đầu tuần họ mới chuyển thư đi” – Cô nghĩ thầm, rồi quay gót trở ra. Có tiếng còi xe xin đường, cô vội tránh sang mép bên kia rồi chậm rãi đi về nhà. Đoạn đường từ bưu điện về nhà Trang chỉ chừng vài trăm mét, với những quán sách và quán giải khát chật hẹp, khiêm nhường nép sát vào nhau. Khoảng giữa phố, có một cái quán điện tử ồn ào, mà bất cứ lúc nào đi qua, cô cũng đều nghe thấy âm thanh trò chơi và tiếng cãi nhau ì xèo của lũ trẻ từ trong đó vọng ra. Đoạn đường giờ đây đã trở nên rất đỗi quen thuộc đối với cô, ít ra là từ khi yêu anh. Cứ vài tuần một lần, cô lại đi bộ đến bưu điện để gửi thư cho anh, những bức thư chứa đựng tình cảm yêu thương sâu kín, và cả những thông tin cần thiết để anh có thể hình dung được về cuộc sống của cô nơi đây. Cũng có đôi lúc đi công việc, nhân tiện cô ghé qua bưu điện rồi dừng xe lại ở đó để bỏ thư. Tiếp tục đọc

ĐỊT MẸ CỘNG SẢN! ĐỊT MẸ TÒA!

Nguyễn Xuân Nghĩa

” Hãy nhớ lấy lời

tôi:

Đả đảo Nguyễn Khánh!

Hồ Chí Minh muôn năm!

Tiếp tục đọc