(Gửi chú Nguyễn Văn Thể)
Anh nghe nói các chú
Bị thằng Khựa phản thùng
Nó không chịu hợp tác
Đường Cát Linh – Hà Đông.
Chuyện này không những lạ
Mà còn lạ vô cùng
Lạ đến mức dân chúng
Ai nghe cũng phát khùng.
Xưa nay làm dự án
Dù là dự án đường
Thằng A luôn luôn đứng
Vị trí kẻ cầm cương.
A bảo đi là đi
A bảo đứng là đứng
Thằng B hà cớ gì
Bắt thằng A phải đứng?
Chú bảo theo Hiệp định
mình vay tiền thằng B
Nên nó được điều khiển
Mình như thằng làm thuê.
Ối giời ôi! Các chú
Ăn bùa lú thuốc mê
Nên giờ thì lãnh đủ
Bao nhục nhã ê chề.
Nhưng mà tôi ngờ ngợ
Mình có như thế nào
Thằng B mới không sợ
Còn khủng khỉnh làm cao?
Các chú bị nó bẫy?
Ăn cho đẫy bụng vào
Ăn quên cả Tổ quốc
Ăn quên cả Đồng bào ?
Các chú ăn dầy quá
Ăn cả trong lẫn ngoài
Ăn cả trên lẫn dưới
Giờ há miệng mắc quai?
Thôi thì không nói nữa
Chuyện hai năm rõ mười
Nói nhiều cũng vẫn rứa
Các chú nhe răng cười.
Giờ thì ta bàn chuyện
Khắc phục thế nào đây
Để không bị dân chửi
Thế mới là cao tay.
Theo anh, con đường ấy
Cũng chẳng tích sự gì
Các chú có hoàn chỉnh
Dân chẳng ai thèm đi.
Nó như cái máng lợn
Đặt giữa Thủ đô mình
Ngồi máy bay nhìn xuống
Ai ai cũng phát kinh .
Máng lợn thì nuôi lợn.
Anh nghĩ ra ý này:
Ta bán cho đổng nát
Toàn bộ các đường ray.
Còn lại cái máng lợn
Ta nuôi thả lợn bầy.
Chú Thể về chăn lợn
Không vào tù là may.
Các nhà ga giữ lại
Cùng với các đoàn tàu
Ta làm nơi ỉa, đái
(quê chú gọi “nhà cầu”)
Chú Thể nghe có được
Thì cho triển khai mau!.
***
Tạ Duy Anh: From the People of China
(Nhân chuyện Tổng thầu Trung Quốc bất hợp tác)
Trên những con đường vay vốn ODA của Nhật Bản, ví dụ đường Vành đai 3, cầu Nhật Tân (đẹp long lanh) và đường lên sân bay Nội Bài… cách một vài cây lại thấy có dòng chữ FROM THE PEOPLE OF JAPAN.

Tôi cũng thấy dòng chữ này trên những con đường cao tốc của một số nước châu Á, nơi tôi có dịp đến… và tự hiểu rằng, đó là thông lệ đối với những công trình tài trợ bằng vốn ODA (Official Development Assistance- Quỹ hỗ trợ phát triển chính thức), dành cho những nước nghèo. Dòng chữ đó mang theo tinh thần tri ân với đất nước cấp vốn ODA, bởi tiền vay theo chương trình này có thời gian kéo dài, thường không phải trả lãi, hoặc lãi suất cực thấp. Người dân của đất nước cho vay, coi như phải hy sinh một phần lợi ích cho người dân của nước vay.
Tất nhiên, nước cho vay cũng được hưởng chút lợi ích từ công ăn việc làm, bán thiết bị, tạo uy tín với thế giới từ đó nhằm tới nhiều lợi ích dài hạn, nhận các ưu đãi khi đầu tư bình thường tại quốc gia vay, thậm chí cấp vốn ODA còn giúp giải phóng vốn ứ đọng. Nhưng cơ bản việc cho vay ODA là người cho vay làm “từ thiện” một phần với người vay.
Nhật Bản là nước cung cấp vốn ODA vào loại lớn của thế giới và đứng đầu danh sách những nước cho Việt Nam vay theo hình thức này.
Và nếu theo thông lệ này, thì tới đây, giả sử khi đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông đi vào vận hành (nói giả sử vì chưa biết đến bao giờ) và nếu theo thông lệ, thể nào cũng sẽ có dòng chữ FROM THE PEOPLE OF CHINA. Vì tôi được biết, con đường này cũng được ra đời bằng vốn ODA của Trung Quốc, mà nguồn gốc sâu xa để có vốn đó là xuất phát từ tình cảm gắn bó keo sơn giữa hai đảng cùng ý thức hệ. (có thể vì thế mà nó “chỉ” tăng gấp đôi cả vốn và thời gian thực hiện so với dự toán ban đầu).

Tôi xin có hai đề xuất:
1- Đặt tên con đường là CON ĐƯỜNG CÙNG TIẾN LÊN CNXH. Xét từ mọi khía cạnh, cả nội dung và hình thức, nguồn gốc xuất thân của con đường, tình cảm của đối tác cấp vốn, cũng như thời hạn hoàn thành… thì cái tên này quá tuyệt vời.
2- Tạc tượng một vài nhân vật có công mang con đường đó về Hà Nội, đặt dòng chữ FROM THE PEOPLE OF CHINA lên trên đầu bức tượng, chia đều 13km thành 13 khoảng, mỗi km một bức (nhớ khoác đủ comple caravat cho tượng). Biết ơn người cấp vốn, cũng phải biết ơn cả người mang vốn về, là hợp với đạo lý dân tộc. Cái lợi lâu dài là lái tầu đỡ buồn ngủ còn hành khách thì bớt căng thẳng khi ngồi tưởng tượng họ đang bay lượn đến thiên đường.
Việc trả nợ thì thôi, xin để nhường nhân dân và con cháu họ. Tiền trong dân lúc nào chả nhiều như nước biển.
Filed under: Bài Hàng Ngày |
Trả lời