Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng giải thích: TẬP CẬN BÌNH MUỐN HÒA HOÃN HAY ĐỐI ĐẦU ?

Phạm Trần

Lời giới thiệu : Nhận dịp kỷ niệm 100 năm ngày đảng Cộng sản Trung Quốc ra đời (01/07/1921 – 01/07/2021), Tổng Bí thư, Chủ tịch Tập Cận Bình đã đọc diễn văn dài hơn 1 giờ, phần lớn tập trung vào những vấn đề nội bộ, nhưng ông cũng không giấu tư tưởng sẽ cương quyết chống lại các thế lực thù nghịch với Trung Quốc bất cứ từ đâu đến.

Tiếp tục đọc

Đối Thoại Điểm Tin ngày 06 tháng 07 năm 2021

 

  • Tin Ngoài Nước-Tín Châu 
  • Tin Trong Nước-Lê Hồng Lĩnh
  • Chuyện Việt Nam-Thanh Ly
Tiếp tục đọc

VNTB – Phóng sự ảnh: “Quân của Vin” đã rời Sài Gòn trong lặng lẽ

An Hóa
06.07.2021 2:57
VNThoibao

(VNTB) – Toàn bộ ‘quân số’ chuyến ‘Nam tiến’ lần này của Vin buộc phải lên xe di chuyển về thành phố Phú Quốc cho yêu cầu cách ly 21 ngày.

Tiếp tục đọc

VNTB – Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng tiếp tục nằm trong danh sách Kẻ thù báo chí của RSF

06.07.2021 5:51
VNThoibao

Ông Trọng là đồng chí già thăng tiến trong đảng, được bổ nhiệm làm chủ tịch Quốc hội năm 2006 và cuối cùng là người đứng đầu bộ chính trị 5 năm sau đó.

Tiếp tục đọc

VNTB – Nhật ký mùa săn Cô Tên Vy

Ngọc Lan (ghi)
06.07.2021 12:12
VNThoibao

(VNTB) – Nhật ký của một nam sinh viên Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch (Sài Gòn), được tổng động viên đi chống dịch.

Tiếp tục đọc

VNTB – Cần thay đổi Trưởng ban Ban Chỉ đạo quốc gia về phòng, chống dịch COVID-19

Nguyễn Nam
06.07.2021 12:49
VNThoibao

Lý do: Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng “là hạt nhân quy tụ và phát huy sức mạnh tổng hợp của hệ thống chính trị; được cán bộ, đảng viên, quần chúng nhân dân tin tưởng, tín nhiệm cao”.

Tiếp tục đọc

Gia đình tù nhân Cấn Thị Thêu khiếu nại việc bà bị ‘biệt giam’ và ‘ngược đãi’

VOA Tiếng Việt
06/07/2021
VOA

Bà Cấn Thị Thêu tại phiên tòa ngày 5/5/2021 ở tỉnh Hòa Bình. Photo TTXVN via QDND.
Gia đình tù nhân lương tâm Cấn Thị Thêu cho VOA biết họ đã gửi thư khiếu nạn liên quan đến thông tin cho rằng bà đã bị trại giam ở tỉnh Hòa Bình “biệt giam” và “ngược đãi.”

Tiếp tục đọc

Cái tên Sài Gòn chưa bao giờ mất!

Diễm Thi, RFA
2021-07-05
RFA

Cái tên Sài Gòn chưa bao giờ mất!Hình ảnh đường phố Sài Gòn năm 1972. AFP00:00/09:28 

Ngày hai tháng bảy năm 1976, Đô thành Sài Gòn chính thức bị đổi tên là Thành phố Hồ Chí Minh.

Theo báo chí Nhà nước, bác sĩ Trần Hữu Nghiệp chính là người đầu tiên đưa ra đề nghị đổi tên Sài Gòn ra Thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 26 tháng tám năm 1946, nhân kỷ niệm một năm chính quyền cách mạng. Theo vị bác sĩ này, để ghi lấy công đức của Hồ Chủ tịch, Thành phố Sài Gòn nên đổi tên là thành phố Hồ Chí Minh. Đến ngày hai tháng bảy năm 1976, Quốc hội khóa VI ra quyết định chính thức để Đô thành Sài Gòn mang tên Thành phố Hồ Chí Minh.

Sài Gòn là một thành phố có chiều dài lịch sử lâu đời và gắn bó liên tục với nhiều thế hệ người Việt Nam từ trước năm 1975, không chỉ riêng với người miền Nam mà với cả đồng bào miền Bắc. Sài Gòn đã trở thành biểu tượng của cả một nền văn hóa. Và đối với thế giới, Sài Gòn đã có thời được mệnh danh là ‘Hòn ngọc Viễn Đông. Còn việc họ đổi tên Sài Gòn sau ngày 30/4/1975 thì đó là một sự cưỡng chiếm. – Nhà báo Đinh Quang Anh Thái

Nhà báo Đinh Quang Anh Thái, hiện sống tại miền Nam California nhận định về sự kiện này với RFA:

“Sài Gòn là một thành phố có chiều dài lịch sử lâu đời và gắn bó liên tục với nhiều thế hệ người Việt Nam từ trước năm 1975, không chỉ riêng với người miền Nam mà với cả đồng bào miền Bắc. Sài Gòn đã trở thành biểu tượng của cả một nền văn hóa. Và đối với thế giới, Sài Gòn đã có thời được mệnh danh là ‘Hòn ngọc Viễn Đông.”  

Còn việc họ đổi tên Sài Gòn sau ngày 30/4/1975 thì đó là một sự cưỡng chiếm. Lý do đơn giản là theo Hiệp ước hòa bình 1973, hai miền Nam – Bắc thỏa thuận sẽ đạt tới nền hòa bình, tiến tới hòa giải nhưng sau đó họ xé bản hiệp định đó, họ bất chấp các luật lệ quốc tế đem quân cưỡng chiếm miền Nam. Dĩ nhiên ‘lịch sử luôn được viết bởi người chiến thắng’. Với chiến thắng của họ thì họ đổi tên Sài Gòn là Thành phố Hồ Chí Minh.  

Chúng ta cứ nhìn ra thế giới sẽ thấy hành động này là man rợ, bởi ngay cả Hitler khi chiếm cả châu Âu vẫn tôn trọng tên thủ đô của các nước chứ không lấy tên mình đặt lại, ngay cả cho nước Đức.”

Từ năm 1946, Sài Gòn đã là thủ đô của Cộng hòa tự trị Nam Kỳ. Đến năm 1949 là thủ đô của Quốc gia Việt Nam. Đến năm 1955, Việt Nam Cộng hòa được thành lập, Sài Gòn khi đó được chọn làm thủ đô với tên gọi chính thức là “Đô thành Sài Gòn”.

Dù Thành phố Sài Gòn – Gia Định bị đổi tên đến nay đã 45 năm, nhưng với hầu hết những người dân từng sống ở miền Nam trước năm 1975, bất kể giọng nói của họ thuộc vùng miền nào, đều giữ cái tên Sài Gòn khi nói về Thành phố Hồ Chí Minh hôm nay. Cái tên Sài Gòn được dùng như tên bán chính thức của thành phố này.

Nhạc sĩ Lê Việt hiện sống ở Bình Dương chia sẻ suy nghĩ của ông với RFA:

“Đó là một cái tên đã đi vào trong tiềm thức, đi vào trong đời sống người ta từ người già đến người trẻ. Nó là cái tên nhưng nó có cái linh hồn ở trong đó. Chính quyền mới sau 1975, khi họ “giải phóng” được miền Nam thì họ quyết định đổi tên thành phố Sài Gòn ra Thành phố Hồ Chí Minh. Đó là do họ mà thôi.

Đa phần những người mình tiếp xúc đều là những người ở miền Nam hồi xưa nên khi nói chuyện với nhau đều gọi là Sài Gòn. Nói vậy mới hiểu nhau nhanh. Đó là một sự tự nhiên. Mặc dù về mặt hành chánh thì người ta không ghi như vậy nhưng trong ngôn ngữ, trong lời nói, trong suy nghĩ, trong tâm thức của con người thì họ vẫn gọi là Sài Gòn.

Cả người miền Nam lẫn người Bắc di cư năm 1954 thì đến 99% bây giờ họ vẫn gọi là Sài Gòn. Chỉ có một số bạn bè tôi là người Bắc vào miền Nam sau năm 1975 thì mới gọi là Thành phố Hồ Chí Minh mà thôi.”

000_9D28NT.jpg
Hình ảnh buôn bán trên vỉa hè Sài Gòn năm 1972. AFP

Ông Minh, một cựu chiến binh Quân đội Nhân dân Việt Nam cho hay, cả ông và bạn bè ông đều dùng cái tên “Sài Gòn” để nói về vùng đất mà ông sinh sống hơn nửa thế kỷ. Với họ, vùng đất Sài Gòn là vùng đất của văn hóa, của lịch sử, của ký ức. Ông nói:   

“Tôi vẫn gọi là Sài Gòn vì nó gắn với mình nhiều kỷ niệm lắm rồi, cộng với môi trường sống, khí chất của con người cũng như phong cách sống của con người nơi đây nó ảnh hưởng đến mình rất nhiều. Thế nên trong suy nghĩ, tôi vẫn thấy sử dụng tên Sài Gòn nó hay hơn.

Từ lúc thơ ấu cho đến bây giờ đã hơn 50 tuổi, cái tên Sài Gòn vẫn là cái tên gần gũi, dễ nhớ – dễ nhớ không chỉ là cái tên mà là những gì gần gũi thuộc về đất Sài Gòn – cho nên trong hoài niệm cũng như trong suy nghĩ những người sống lâu ở Sài Gòn như tôi vẫn quen gọi là Sài Gòn, chứ không dùng tên Hồ Chí Minh.

Việc đổi tên là do Nhà nước, nó mang tính chính trị nhiều hơn. Còn người dân gọi tên này thì dân miền Nam gần như là không có mà chỉ có dân miền Bắc sau này họ gọi là Thành phố Hồ Chí Minh.”  

Cô Lan, một công nhân sinh ra và lớn lên ở Thành phố Hồ Chí Minh lại có một suy nghĩ khác:   

“Em thích gọi là Thành phố Hồ Chí Minh chứ không thích gọi là Sài Gòn vì Hồ Chí Minh là tên bác. Sài Gòn chỉ là tên thời chiến tranh dù gia đình em vẫn gọi là Sài Gòn.”

Đó là một cái tên đã đi vào trong tiềm thức, đi vào trong đời sống người ta từ người già đến người trẻ. Nó là cái tên nhưng nó có cái linh hồn ở trong đó. Chính quyền mới sau 1975, khi họ “giải phóng” được miền Nam thì họ quyết định đổi tên thành phố Sài Gòn ra Thành phố Hồ Chí Minh. Đó là do họ mà thôi. – Nhạc sĩ Lê Việt

Nói về nguồn gốc và ý nghĩa của tên Sài Gòn thì có ít nhất ba thuyết. Theo thuyết của các ông Trương Vĩnh Ký và Lê Văn Phát thì Sài Gòn do tiếng Khmer Prei Kor mà ra, và có nghĩa là củi gòn. Theo thuyết của ông Louis Malleret thì Sài Gòn do tiếng Tây Ngòn, tức là Tây Cống phát âm theo giọng Trung Hoa và có nghĩa là cống phẩm của phía tây.

Còn theo thuyết của học giả Vương Hồng Sển thì Sài Gòn do tiếng Thầy Ngồn tức là Ðề Ngạn phát âm theo giọng Trung Hoa và có nghĩa là bờ sông cao dốc trên có đê ngăn nước. Còn về tiếng Tây Cống, ông Vương Hồng Sển lại cho rằng nó chỉ được người Trung Hoa dùng sau này để phiên âm lại tên Sài Gòn sau khi tên này được dùng để chỉ đất Bến Nghé cũ.

Nguồn gốc tên gọi Sài Gòn còn nhiều tranh luận nhưng dù có nguồn gốc như thế nào thì cái tên Sài Gòn vẫn không thay đổi trong tâm thức của người dân từng sinh sống tại vùng đất này, bất kể tuổi tác.

Ông Đinh Kim Phúc, từng giảng dạy môn Lịch sử Đông Nam Á, nêu quan điểm của ông:

“Sài Gòn trước năm 1975 nó là một địa danh. Còn đơn vị hành chánh là Đô thành Sài Gòn. Cái địa danh thì không bao giờ mất đi trong tâm tư, trong tình cảm của cư dân. Hiện nay người ta hay lẫn lộn giữa Sài Gòn và Thành phố Hồ Chí Minh.

Thành phố Hồ Chí Minh hiện nay là một đơn vị hành chánh của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, còn Sài Gòn là một địa danh đã được hình thành hơn 300 năm. Cái tên gọi Người Sài Gòn, địa danh sài Gòn, vùng Sài Gòn nó không chỉ ám chỉ những người cư ngụ trong một đơn vị hành chánh cụ thể mà nó còn là một khu vực, một vùng đất mới từng dung nạp mọi thành phần từ nhiều miền về mở đất.

Do đó, cái địa danh Sài Gòn, cái tên gọi Sài Gòn nó rất quan trọng với những người dân Nam Bộ, không chỉ những người ở Sài Gòn.”

Có thể thấy, cái tên Sài Gòn vẫn trong tâm trí, trong cách gọi của rất nhiều người Việt Nam, cho dù cái tên này chính thức bị khai tử bởi Quốc hội Việt Nam vào ngày hai tháng bảy năm 1976. Mỗi năm, cứ vào ngày kỷ niệm này thì cái tên Sài Gòn lại tràn ngập trên mặt báo.

Theo ghi nhận của RFA, nếu Nhà nước làm một cuộc trưng cầu ý dân để chọn tên cho thành phố lớn nhất miền Nam này, thì Sài Gòn xưa sẽ được trả lại tên.

Tin, bài liên quan

Vì sao cuộc “giải cứu” từ Hải Dương gây khó chịu ở Sài Gòn?

Tuankhanh
Thứ Ba, 07/06/2021 – 02:03
RFA

Có một điều chắc chắn là 300 em từ Hải Dương đến Sài Gòn để “giải cứu”, không phải em nào cũng có thái độ đáng ghét, và cũng không phải em nào cũng bị tẩy não đến mức đến Sài Gòn, coi như là vào cuộc “giải phóng” lần hai.

Tiếp tục đọc

Tác hại của khái niệm “Chiến tranh Nhân dân”

Nguyenngocgia
Thứ Bảy, 07/03/2021 – 05:57
RFA

Không biết tự bao giờ nhưng nhiều nhà quan sát đã gọi tên “Lực lượng dân quân biển của Trung Quốc” là lực lượng hải quân đáng gờm nhưng chưa bao giờ nhà cầm quyền CSTQ thừa nhận là tồn tại và đội quân này hiện diện ở nhiều khu vực của Biển Đông.

Tiếp tục đọc

Thưa thẳng cùng Thủ tướng!

Mai Quốc Ấn
6-7-2021
Tiengdan

Thưa Thủ tướng! Vừa xét nghiệm xong, chỉ cần lướt qua nhau 5-10 giây mà không tuân thủ 5K thù cũng có thể lây virus cúm Tàu. Đây là xác nhận của ông Mike Ryan, giám đốc chương trình y tế khẩn cấp của Tổ chức Y tế thế giới (WHO) sau khi trích xuất camera các trường hợp lây của nhiều nước.

Tiếp tục đọc

Đảng Cộng sản Trung Quốc: Hành trình 100 năm viết đè lên lịch sử

Cách duy nhất để đảng độc tài tạo nên tính chính danh là giành độc quyền kể lại lịch sử.
By Y CHAN
06/07/2021
Luatkhoa

Ảnh minh họa: Getty Images, Tim O’Brien/ Time.
Ngày 1/7/2021 vừa qua là đại lễ quan trọng nhất trong lịch sử hiện đại của Trung Quốc. Nó được xem là ngày đánh dấu 100 năm thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).

Tiếp tục đọc

Từ ‘đánh con để dạy con’ đến ‘đánh quân để dạy quân’. Tuy xa mà gần.

By TRỊNH HỮU LONG
06/07/2021
Luatkhoa

Ảnh: aFamily, Youtube. Đồ họa: Luật Khoa

Đó đây, nhiều người có ảnh hưởng trên mạng xã hội (KOL) tìm cách biện minh cho chuyện đánh quân nhân trong quá trình huấn luyện. Họ cho rằng quân đội là phải thế, phải rèn cho ra bã, phải chịu đựng gian khổ, phải bị ép vào khuôn phép, phải chấp hành kỷ luật. Có một vị nhà báo còn bảo là mỗi lần đánh xong là “đâu ra đấy”. Đại khái là “thép phải tôi thế đấy”.

Tiếp tục đọc

Lầu Năm Góc có thực sự muốn đương đầu với Trung Quốc?

Wall Street Journal
Nghiên cứu Việt – Mỹ
Vũ Văn Lê, dịch.
6-7-2021
Tiengdan

Lầu Năm Góc có thực sự muốn đương đầu với Trung Quốc? Lãnh đạo thì cảnh báo mối đe dọa Bắc Kinh, nhưng dự trù ngân sách cho thấy điều khác.

Tiếp tục đọc

Học thuyết Biden: Dân chủ, độc tài và cuộc cạnh tranh định hình thời đại

Nguồn: Hal Brands, “The Emerging Biden Doctrine”, Foreign Affairs, 29/06/2021.
Biên dịch: Ngô Việt Nguyên
06.07.2021
NghiencuuQT

https://anchor.fm/nghien-cuu-quoc-te/embed/episodes/Hc-thuyt-Biden-Dn-ch–c-ti-v-cuc-cnh-tranh-nh-hnh-thi-i-e1402t2

Trước giờ Biden không luôn có thế giới quan như vậy. Hồi năm 2019, ông bác bỏ lập luận rằng Trung Quốc là đối thủ lớn, đừng nói đến việc Trung Quốc là đầu tàu cho những thách thức hệ tư tưởng của thời đại này. Nhưng tuyên bố của ông rằng sự cạnh tranh trọng tâm nhất của thời đại là sự cạnh tranh giữa hệ thống dân chủ và chuyên chế tỏ ra là một tuyên bố thật lòng, và điều này có hệ quả rộng khắp với chính sách ngoại giao và địa chính trị của Mỹ.

Tiếp tục đọc