HÀNH TRÌNH ĐẾN CAO LÃNH, HÀNH TRÌNH VÌ TINH THẦN BÙI HẰNG – bài 2

Huỳnh Ngọc Chênh
27 . 8. 2014

Huynhngocchenh

HÀNH TRÌNH ĐẾN CAO LÃNH, HÀNH TRÌNH VÌ TINH THẦN BÙI HẰNG 1

Tôi vượt 21 km trong đêm mưa gió trên xe ôm để đến thành phố hứa Cao Lãnh. Qua được phà Cao Lãnh, người tôi ướt như chuột lột, nhưng tôi lại gặp may mắn. Bạn tôi ẩn sĩ không màng danh TTR đã phi ngựa sắt xuống đến nơi và đang được bạn hiền sở tại mời ra quán nhậu đặc sản miền Tây. Tôi lại phi xe ôm đến đó ngay. Nào trâu tơ nướng tề thiên, nào cá linh chiên dòn với rau điên điển mùa nước nổi, nào gỏi khô cá lóc với lá thầu đâu, nào chuột đồng quê um nồi đất…được dọn ra linh đình để chiêu đãi hai nhà phản phản động tha hương.

Tráng sĩ bị “côn đồ” Sa Đéc đánh

Nào ngờ lúc tôi đang sung sướng thưởng ngoạn đặc sản miền Tây thì nhóm Hoàng Dũng bị chặn bắt ngay trên đường bôn tẩu khỏi Sa Đéc. Ban đầu bọn côn đồ giả dạng nhào vào tấn cống tráng sĩ Hà thành, chàng bị vật ngã xuống đường, bị bẻ ngoặc tay…Lại tráng sĩ bị đánh, các bạn Hà Nội tổng kết đây là lần bị đánh thứ 6 của chàng. Mà không hiểu sao, trong nhóm 5 người đứng chờ lên xe taxi thì chúng lại nhắm ngay vô chàng để tấn công trước (xem hình), có lẽ chúng thấy chàng nhỏ con nhất nên nhắm vào ra tay trước cho chắc cú?  Sau đó thì công an Sa Đéc đến can thiệp bằng cách chỉ hốt 5 nạn nhân về đồn công an. Theo lời thuật lại của Miu Mạnh Mẻ với báo chí (phe ta) : cô bị bắt đưa về giam giữ tại trụ sở công an phường 2, thị xã Sa Đéc. Tại đây, hơn 4 công an cả nam lẫn nữ, cả hội phụ nữ lao vào giữ tay chân cưỡng chế kiểm tra tư trang và laptop của cô.  “Mình chống cự lại thì bị nhét giẻ vào miệng rồi bị đè xuống sàn một cách thô bạo. Sau đó bà trưởng CA phường là bà Nguyễn Thị Phượng còn đòi yêu cầu lột đồ mình ra vì nghi ngờ trong người có giữ thẻ nhớ ghi âm…”

Cố kéo dài cuộc nhậu, nhưng đến 10 giờ tôi không còn chịu nỗi, xin kiếu từ. Ẩn sĩ không màng danh TTR lấy ngựa sắt định đưa tôi ra khỏi Cao Lãnh 15 km để trú ngụ qua đêm. Tôi phản đối. Phải bám thắt lưng địch mà đánh, quyết không đi xa. Hai chúng tôi chạy vòng vòng thành phố mà cứ thấy bất kỳ người chạy xe theo sau nào cũng là người theo dõi. Tôi bị ám ảnh qúa nặng sau ba ngày đêm bị quần ở Sài Gòn, và hơn nữa tôi cũng không tự tin mấy về chuyện mình cắt đuôi được đám công an Sa Đéc. Sau khi làm mấy lần kiểm tra để chắc chắn là mình không bị theo dõi, tôi mới bảo ẩn sĩ không màng danh chở tôi đi tìm một quán cà phê có bóng đá. Đang mùa giải, những quán nầy sẽ thức suốt đêm với khách. Quả nhiên chúng tôi tìm được một quán như vậy ngay khu vực cạnh tòa án Đồng Tháp. May mắn hơn, quán nầy ngoài có ghế dựa để xem bóng đá, còn có cả võng treo bên hông nhà cho khách nghỉ mệt. Chúng tôi gởi xe, gọi hai chai nước rồi ra võng nằm cho đến sáng. Đúng nghĩa là nằm chứ chẳng ngủ nghê gì bao nhiêu vì muỗi đốt và đá bóng ồn ào quá.
Nhưng nhờ vậy mà chúng tôi thoát được cuộc vây ráp quy mô lớn mà nickname Sa Hy có mặt tại Cao Lãnh đêm đó mô tả qua một status trên facebook: “Công an Đồng Tháp đang mở một chiến dịch Tìm và Diệt du khách quyết liệt”. Nhiều nhóm ẩn mình chờ…bị bắt. Nhóm Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Phương Ngọc và vợ chồng Huỳnh Trọng Hiếu cùng đứa con trong năm tuổi bị  công an khóa trái cửa phòng, giam hảm cả đêm không được đi đâu . Nhiều nhóm khác cũng bị số phận tương tự.
Cũng nhờ bám thắt lưng địch nên sáng hôm sau tôi và ẩn sĩ không màng danh TTR có mặt trước cồng tòa khá sớm. Tôi cũng định ém quân trong quán cà phê gần đó để chờ đồng đội đến cho đông, nhưng vẫn không yên. An ninh, dân phòng đi lùng vào các quán sá để thấy ai lạ mặt là bám sát và tóm ngay. Quán cà phê nào cũng đông nghẹt an ninh chìm. Nhiều cuôc bắt bớ diễn ra ngay trước mắt tôi, tôi vẫn im thin thít. Nhiều thanh niên bị khóa tay cưỡng bức lên xe mang đi. Rồi khi tôi thấy một nhóm người Hòa Hảo gồm nhiều người tu hành, nhiều bà già trước cổng tòa bị hành hung thô bạo, bị trấn áp khiêng lên xe, thậm chí bị đánh đập nữa…tôi không thể nào lặng yên được, bèn bước qua bên kia đường định đến hỏi vài câu can thiệp. Nhưng chưa kịp hỏi han câu nào đã bị một nhóm cảnh sát cơ động và dân phòng túa đến khóa tay đẩy luôn lên xe cùng với các tu sĩ và người dân Hòa Hảo. Rồi họ tịch thu luôn cả điện thoại của tôi khi tôi lấy ra định gọi bạn bè. Hai chiếc xe 16 chỗ ngồi chở tôi và một người bạn trẻ có bí danh hoạt động phản phản động trên Facebook là Bia Ku cùng toàn bộ dân oan Phật Giáo Hòa Hảo, trong đó những người có giấy triệu tập đến tòa để làm chứng giải oan chạy đến công an phường 2. Chúng tôi là những người đầu tiên bị bắt đưa đến đây.
Nhóm tìn đồ PGHH sau khi xuống xe, cương quyết không chịu vào trong đồn công an, họ bám cứng bên ngoài. Và họ to tiếng phản đối công an đánh đập và cưỡng bức đưa họ về đồn trái pháp luật. Họ hô to khẩu hiệu đả đảo cộng sản và nhiều khẩu hiệu khác mà tôi không tiện nêu hết ra đây. Tôi và bạn Bia Ku ngồi im lặng nhưng lâu lâu chờ công an sơ hở nhảy vào dạy bảo vài câu cho họ thấy đúng sai. Viên chỉ huy công an tỉnh cú chúng tôi lắm.
Đang dằng co trước đồn công an phường 1 thì thấy có xe tiếp tục chở người bị bắt về đồn. Lần nầy rút kinh nghiệm, họ chở thẳng vào bên trong và áp tải người bị bắt vào trong phòng làm việc, không để đứng bên ngoài như bọn tôi.
Có vài chỉ huy công an nữa chạy đến, sau khi bàn bạc với nhau họ làm bộ xuống nước, nói rằng: Mời bà con lên xe, chúng tôi chở trở về chỗ cũ. Còn ai có giấy triệu tập thì chúng tôi sẽ cho vào tham dự phiên tòa. Một nữ tín đồ Hòa Hảo tỏ ra sắc sảo đến không ngờ: Quyền gì mà các ông cho phép, quyền vào dự tòa là quyền của chúng tôi, quyền của người dân, tòa xử công khai, chúng tôi muốn dự là vào dự, ai cho công an các ông cái quyền được cho. Chưa nói chúng tôi còn có giấy triệu tập của tòa đến làm nhân chứng.
Tôi chớp ngay cơ hội nhìn thằng vào mặt viên chỉ huy nói: Anh là cán bộ cao cấp của tình có ăn có học mà trình độ còn thua một bà già nhà quê. Các anh ăn nói bậy bạ để cho họ bắt bẻ làm xấu hổ cả bộ máy nhà nước. Anh có quyền gì mà nói cho thế này cho thế kia.
Viên chỉ huy công an, nếu lúc đó bắn được tôi, gã cũng bắn.

Những dân oan Hòa Hảo bị cưỡng bức đưa về lại An Giang. Trong ảnh là người phụ nữ từng bị đốt nhà, nay đi dự phiên tòa Bùi Hằng, bị công an Cao Lãnh đàn áp đến ngất xỉu.

Cuối cùng, trước sự xuống nước dụ dỗ của công an, và cũng biết rằng nếu không nghe theo cũng bị đàn áp quyết liệt, các tín hữu PGHH đồng ý lên xe. Tôi và Bia Ku cũng bị buộc lên xe, nhưng chúng tôi phản đối nên chúng cho chúng tôi ở lại đồn. Tuy nhiên sau đó tôi bàn với Bia Ku, nếu chúng ta không đi theo thì làm sao biết họ đưa những người dân oan đáng thương nầy đi đâu. Thế là tôi và Bia Ku lên xe.
Một xe cảnh sát hụ còi dẫn đường, một xe tải chở một tiểu đội cảnh sát cơ động áp theo sau, hai xe chở chúng tôi bon bon chạy về hướng Tây, trong mỗi xe có đến 6 cảnh sát cơ động trang bị đến tận giái ngồi áp sát vào chúng tôi. Xe càng đi lâu càng vào con đường hoang vắng và gồ ghề. Tôi bất chợt nỗi lên cơn sợ hãi. Biết đâu họ không chở ra nơi hoang vắng rồi dàn dựng nên môt kịch bản Huỳnh Ngọc Chênh cấu kết với phàn động Hòa Hảo tổ chức gây rối chống chính quyền rồi đem tôi ra xét xử như Bùi Hằng hoặc như Lê Thị Phương Anh? Tôi sợ đến lạnh da gà. Nhưng sau đó dần bình tỉnh lại vì nghĩ rằng cùng lắm thì ở tù 5, 10 năm như Điếu Cày hay Trần Huỳnh Duy Thức chứ sá chi.
Sau một giờ rưỡi đi đường họ chở chúng tôi đến một bến phà nhỏ. Họ ra lệnh ngưng mọi chuyến phà qua lại, dành ưu tiên một chuyến phà đưa hai chiếc xe 16 chỗ chở  chúng tôi qua sông. Phà vừa cập bến bên kia, thì tôi thấy một đoàn người đến gần 20 người, toàn thanh niên đầu gấu và hung hản ào ào kéo xuống. Viên chỉ huy công an tỉnh đến mở cửa xe nói lớn : “Chúng tôi đã đưa bà con trở lại Huyện Chợ Mới bàn giao lại cho chính quyền địa phương, mời bà con xuống xe, có đoàn nhân sĩ mặt trận các giới xuống tiếp đón bà con”.
Tôi nhìn cái gọi là “đoàn nhân sĩ mặt trận các giới” mà không khỏi bật cười trước cái sự hài hước vượt qua mọi giới hạn thô bỉ của người chính quyền mang ra ứng xử tử tế với dân lành. Trước đó trên xe, khi một người dân oan Hòa Hảo kể cho tôi nghe cuôc đời oan ức của chị đến đoạn nhà chị “bị côn đồ giả dạng đốt cháy với bao nhiêu tài sản, hai xe cứu hỏa vào chặn hai đầu hẻm, đã không xịt một giọt nước lại còn tìm cách ngăn cản người dân vào cứu…” thì bổng dưng nhạc trong xe nổi lên với công suất gần bằng với công suất của những cái loa bắt trên tàu cảnh sát biền yêu cầu giàn khoan Trung Cộng rút đi. Đến bây giờ tai tôi vẫn còn bị ù.
Rồi thì đoàn nhân sĩ mặt trận ra tay. Những gì diễn ra ở trước cổng tòa lại diễn ra tại bến phà hoang vắng. lần lượt từng người dân oan Hào Hảo, trong đó có cả đức Thầy Liêm mà sau nầy tôi mới biết bị áp giải thô bạo lên mặt đường cái, có người còn bị khiêng lên, rồi xua đuổi họ giải tán tìm đường về nhà. Tôi và Bia Ku chia tay họ mà không cầm được nước mắt.
Tôi hiểu vì sao mà Bùi Hằng đã phải chạy xuống tận nơi nầy để kết nghĩa với người dân khốn khó nầy, và vì sao hàng trăm người dân oan PGHH từ mọi vùng quê hẻo lánh đã không sợ bị đàn áp kéo lên dự phiên tòa xét xử Bùi Hằng.
(còn tiếp)

HÀNH TRÌNH ĐẾN CAO LÃNH, HÀNH TRÌNH VÌ TINH THẦN BÙI HẰNG – bài 3
Huỳnh Ngọc Chênh
28.8. 2014

Blog Huynhngocchenh

Nếu không phải cần quay lại phiên tòa thì có lẽ tôi đi theo những người dân oan Hòa Hảo, đến tận từng nhà họ để biết họ bị áp bức như thế nào. Nhưng còn bạn bè đồng đội tôi chưa biết như thế nào trước sự đàn áp dữ dội của cường quyền.
Hỏi dân tình, biết nơi hẻo lánh nầy là huyện Chợ Mới thuộc tỉnh An Giang, cách Cao Lãnh 40 km, tôi và Bia Ku thuê xe ôm trở lại. Quay lại đường cũ, đi gần hơn nhưng nhìn qua bên kia bến phà vẫn còn công an canh gác để ngăn chặn đồng bào quay trở lại, nên chúng tôi phải đi đường vòng xa hơn.

Tôi và Bia Ku tự sướng khi lên phà trở về lại Cao Lãnh

Khi đến một bến phà khác, Bia Ku mở máy vào mạng mới hay rằng đã có trên 30 người bị bắt, phần lớn là các danh sĩ Bắc Hà như Nguyễn Tường Thụy, Liberty người đẹp, Lã Dũng, Mai Dũng, Vova Dũng, Lê Hoàng…rồi nhóm Sài Gòn thì đã có mặt Paulo Thành Nguyễn, Peter Lâm Bùi, Huỳnh Công Thuận, Bang Trần…Nhóm các tỉnh đã thấy Trương Minh Đức, Xuân Thùy, Nguyễn Công Khoa, Khúc Thừa Sơn, Đinh Nhật Uy, Nguyễn Ngọc Lụa, chị Nhung mẹ Phương Uyên, Trần Ngọc Anh…được lên danh sách.
Té ra họ đẩy chúng tôi đi cho mau để lấy chỗ giam những người bị bắt khác. Ngày 26.8, TP Cao Lãnh phải huy động hết tất cả các đồn công an phường để giam giữ những người khắp mọi miền đất nước về tham dự phiên tòa công khai xét xử Bùi Hằng và hai người bạn. Bất cứ ai lạ mặt là hốt bắt. Bắt trong khách sạn, bắt tại bến xe, bắt trong quán cà phê, bắt trong lúc đang đi đường và bắt ngay trước cổng tòa án. Chị Trần Ngọc Anh, một dân oan là bạn chiến đấu kiên cường bên cạnh Bùi Hằng, dẫn được một đoàn dân oan trên 10 người, phá vây lọt vào trước cổng tòa tiếp xúc được với nhóm danh sĩ Bắc Hà thì tất cả bị bao vây chặn lại bởi cả trăm công an và dân phòng. Khi nhóm Bắc Hà bị hốt từng người lên xe thì nhóm dân oan có sáng kiến ngăn cản bằng cách ngồi bệt xuống lề đường lấy cơm đùm mang theo ra ăn và hô to: Trời đánh cũng tránh bửa ăn. Nhưng lực lượng công an đông như quân nguyên và bất chấp đạo trời, hung hãn ào vào túm từng người bỏ lên xe. Cơm canh văng tung tóe khắp mọi nơi. Chị Trần Ngọc Anh bị đánh đập tàn nhẫn.
Trước đó, mấy xe chở dân oan Long An vừa vào cửa ngõ thành phố cũng bị chặn bắt ngay. Nhóm dũng sĩ thành Vinh phân tán mỏng lọt vào Cao Lãnh được hơn chục người cũng bị bắt hơn một nữa. Đến chiều tối, danh sách người bị bắt bớ sai trái có thể lên trên 200. Rút kinh nghiệm lần xét xử Uyên- Kha ở Long An, công an đã được lịnh không cho người đi dự phiên tòa khắp nơi kéo về có cơ hội tập trung.
Tôi và Bia Ku vừa xuống xe ôm tại trung tâm Cao lãnh thì có người chạy theo nhận quen biết, mời hai chúng tôi vào quán cà phê, đó là một người có bí danh “hoạt động cách mạng” trên facebook là Sông Tiền. Anh đã để ý nhận ra tôi từ trên phà, nhưng sợ đồng chí xe ôm là địch nên không dám đến tiếp xúc. Quá nôn nóng với bạn bè ở tòa nên để Bia Ku lại đó tiếp “cơ sở”, tôi bươn bộ về phía tòa án. Bia Ku và người bạn mới nằn nì tôi ở lại “anh vào đó chúng lại bắt anh”. Biết thế nhưng tôi vẫn đi.
Đang xăm xăm còn cách cổng tòa chừng 50 mét thì nghe tiếng phụ nữ trong trẻo gọi giật ngược. Tôi quay lại nhìn về vào quán cà phê bên đường thì thấy sáng bừng một góc quán. Hai người đàn bà đẹp của tôi trong nhóm lão thành phản phản động Sài Gòn đã ngồi đó tự bao giờ. Ngồi bên cạnh hai nàng là nguyên hạt giống đỏ Tô Lê Sơn và nhà thơ “dòng Phan Khôi” Phan Đắc Lữ. Tôi bước vào quán thì thấy ngay một bầy đen tối hung hăng bố trí ngồi kín các bàn phía sau, bắn la phanh vào tôi hàng chục cặp mắt mang hình tên lửa.
Cả đám đang ngồi canh chừng nhóm bạn tôi. Nét sang trọng quyền quý của diễn viên Ánh Hồng và của nữ nhà báo Sương Quỳnh phát sáng lên che chắn cho tôi làn đạn thù. Bọn chúng ngồi canh nhưng chưa dám xông vào bắt 4 người bạn của tôi như bắt những người khác vì sự uy nghiêm đĩnh đạc của Tô Lê Sơn và Phan Đắc Lữ, và vì sự xinh đẹp sang trọng và quyền quý của hai người đàn bà đẹp Sài Gòn. Khi sáng tôi điện thoại hẹn họ ra đây, họ chưa kịp đến thì tôi đã bị bắt.
Ngồi trao đổi tin tức qua lại chưa được bao nhiêu thì tôi thấy diễn ra cảnh bắt người thô bạo trước cổng tòa, theo bản năng, tôi lại đứng dậy chạy đến mà cũng chẳng kịp suy nghĩ là đến để làm gì. Đám đông như quân nguyên ào đến xông vào tôi như bầy sói đói bắt gặp con mồi thơm. Chúng ngạm vào khắp nơi trên người tôi để lôi vào xe. Tôi la lớn thả tôi ra để tôi…tự bước vào xe. Viên chỉ huy bước tới hùng hổ chỉ vào tôi nói: Ông nầy tôi đã bắt khi sáng đưa đi An Giang rồi sao còn quay lại đây gây rối? Tôi nói: Các anh tước đoạt điện thoại của tôi, chừ tôi đến lấy lại. Yêu cầu trả lại điện thoại cho tôi. Hắn nói: Điện thoại của ông đang được đưa đi kiểm tra xét nghiệm. Không có ở đây.
Đang dằng co qua lại thì một viên chỉ huy cao cấp hơn bước đến, đây là người đã chỉ vào Bia Ku nói thằng nầy thằng kia tại đồn công an phường 1 khi sáng đã bị tôi lên lớp dạy dỗ về cách xưng hô lễ phép của công chức nhà nước đối với dân. Chừ hắn thấy mặt tôi bèn xáp đến trả thù: Bắt lên xe ngay không một hai gì hết. Chỉ chờ thế cả bọn ào vào đẩy tôi vào xe và đóng ầm cửa lại.
Lần nầy xe chở tôi về công an phường 4. Xe vừa dừng trong sân, cả một đám đông vừa công an vừa dân phòng đang chờ sẵn nhốn nháo ào tới. Cửa xe vừa mở ra, có hai đứa nhào lên định nắm tay kéo tôi xuống. Tôi dừng lại quắc mắt nhìn chúng và nói: Để yên cho tôi tự bước xuống, tôi có phải là tội phạm gì đâu mà các anh hùng hổ. Chúng chựng lại để tôi tự bước ra khỏi xe. Chính vì thế mà viên thượng tá trường đồn đứng từ xa quan sát, nay bước đến mời tôi vào ngồi trên ghế sa lông trong phòng trực ban với trà nước đầy đủ. Chưa ai đến hỏi han gì tôi thì thấy một xe, rồi một xe nữa chạy đến. Lại một nhóm người nữa, rồi một nhóm người nữa bị bắt đưa về đây. Hóa ra tôi là người đầu tiên bị bắt đưa về phường nầy. Hèn chi lúc nảy, cả đám công an và dân phòng đông đúc ngồi chờ trở nên nhốn nháo khi xe chở tôi vừa đến.
Nhóm đầu tiên đến sau tôi là 6 thanh niên Hòa Hảo quê ở An Giang còn rất trẻ và hai mẹ chị dân oan cũng người Phật Giáo Hòa Hảo. Nhóm tiếp theo là hai thanh niên dũng sĩ thành Vinh. Nhóm cuối cùng được chở đến vào lúc gần trưa là ba cô gái trẻ Cao Lãnh.
Ban đầu chúng tôi rất xa cách với nhau. Hơn nữa những bạn mới đến thấy tôi được ngồi xa lông phòng khách còn họ phải ngồi vật vờ trên ghế đá ngoài hiên nên tỏ ra nghi kị khi tôi tự giới thiệu mình cũng là người bị bắt. Tôi chỉ hỏi họ vài câu về gốc gác chứ không trò chuyện gì thêm. Còn hơn thế nữa khi tôi hỏi một dũng sĩ thành Vinh về nhóm của anh, anh gạt phắt: Chuyện ấy không nói ở đây. Ra ngoài muốn hỏi gì thì hỏi.
Anh chàng rất trẻ mà lên giọng như ông cụ ấy sau nầy tôi biết có bí danh hoạt động trên facebook là Thằng Quỷ Thánh Thiện. Đó là một tay mặt lạnh có triển vọng làm chính trị tốt. Tay này ít nói, khinh khỉnh bước lui bước tới một lúc thì làm quen và sà vào bàn cờ tướng của đám công an và dân phòng đang quá rảnh nên bày cuộc chơi. Hắn ngồi xem rồi một lát vào ngồi đánh chính, chấp hết cả bầy công an và dân phòng. Đến chiều thì tay trung tá trưởng đồn cũng xáp vào chơi. Hắn chấp tay nầy xe pháo gì đó rồi ra kèo: Nếu tui thắng, thì ông phải cho tất cả chúng tôi ra về. Tay trung tá cười: Mầy giỡn chơi mầy, thả ra phải có lệnh trên.
Dũng sĩ thành Vinh thứ hai trẻ hơn, tóc húi cua, mặt quần lửng áo thun, ngông nghênh đi lại khắp mọi nơi trong đồn công an như chỗ nhà riêng. Ban đầu tôi cứ lầm tưởng chàng là công an chìm. Sau nầy mới biết là dũng sĩ thành Vinh có nickname trên facebook là Việt Khang đã có trong friendlist của tôi mà tôi không biết. Hắn nhận ra tôi, chủ động đến xin thuốc và hỏi tôi có phải là tôi không. Thế là
biết nhau.

Thanh Hoàng ở Lăng Cô (bìa trái) và năm dũng sĩ thành Vinh gặp lại tôi tại Sài Gòn

Ngược lại với 2 dũng sĩ thành Vinh, các chàng trai trẻ Hòa Hảo rất hiền lành và chất phác. Họ ngồi túm tụm lại trên ghế đá trước hiên, nói năng với nhau nhỏ nhẹ, từ tốn, thỉnh thoảng cũng cười đùa vui vẻ nhưng không gây ồn ào. Phần lớn các chàng mặc bộ đồ vải lam theo kiểu tu hành, khoác ra ngoài áo khoác kiểu tân thời nhiều túi, trông rất luộm thuộm. Có chàng búi tó, có chàng cột đuôi tóc, có chàng hớt tóc ngắn. Họ tu hành theo Phật Giáo Hòa Hảo nên ăn chay trường. Tôi hỏi họ có lấy vợ được không, họ trả lời là lấy bình thường vì chỉ tu tại gia. Tôi chợt nhớ lại mấy cặp vợ chồng Hòa Hảo bị bắt với tôi khi sáng. Tôi không hiểu sao những người đó toàn mặc bộ đồ nâu, còn các chàng trai đây lại mặc đồ màu lam.
Cùng lứa tuổi với nhau mà hai lớp thanh niên ở hai vùng đất nước khác hẳn nhau. Một bên thì ngỗ ngáo, góc cạnh, xông xáo, một bên thì tỉnh tại, hiền lành, chân chất. Tôi nghĩ hai lớp thanh niên nầy sẽ chằng bao giờ gặp nhau nếu như không bị thu hút bởi tinh thần Bùi Hằng. Tất cả vì Bùi Hằng mà phải vượt hàng ngàn, hàng trăm cây số đến tại vùng Đồng Tháp nầy.
Ban đầu còn xa cách, nhưng sau bửa cơm trưa (do dân phòng mua về giùm) các chàng trai nhanh chóng hội nhập. Họ trao đổi với nhau như sáo, mà như sáo thật vì tôi chẳng nghe được các chàng của hai vùng miền nói gì.
Ba cô gái Cao Lãnh được mời vào phòng riêng của điều tra viên làm việc khá lâu. Sau nầy các cô cho tôi biết là thấy cảnh công an đánh bắt người khắp mọi nơi nên tò mò lấy máy ra quay thì bị bắt. Có lẽ các cô còn e ngại tôi và còn đang ở trong đồn công an nên chưa dám nói gì nhiều.
Mãi đến 6 giờ chiều,công an mới gọi từng người chúng tôi vào phòng để ký biên bản. Tôi dặn mọi người đọc kĩ biên bản và thấy ghi không đúng thì đừng ký. Các chàng trai Hòa Hảo trông hiền lành vậy nhưng rất bản lĩnh “họ làm trái, bắt người trái phép chứ mình có làm chi sai trái đâu mà phải ký”. Tôi vào ký thì thấy biên bản ghi sai phạm là tụ tập đông người chứ không phải ghi là gây rối trật tự, nhưng tôi vẫn kiên quyết không ký. Tay công an dọa tôi nếu không ký thì cũng có nhân chứng là người địa phương ký. Tôi cười khẩy rồi đi ra không cần thiết phải tranh cãi.
Bảy giờ thì nghe tin Bùi Hằng, Thúy Quỳnh và Văn Minh bị kêu án từ 2 đến 3 năm. Tôi không ngạc nhiên mấy vì cũng dự đoán trước mức án của Bùi Hằng. Đối với họ, chị là người rất nguy hiểm cho chế độ nên không dễ gì để cho chị hưởng án nhẹ khi đã dụng bao nhiêu công sức chụp được cho chị cái tội gây rối trật tự.
Hơn 7 giờ tối thì có xe đến đưa chúng tôi về công an phường Mỹ Phú nhập vào với nhóm bị giam tại đây rồi phân loại ra theo địa phương để đưa lên xe chở về tận nơi. Nhiều nhóm bị bắt đã được lần lượt đưa về theo kiểu đã đưa nhóm Hòa Hảo về với tối khi sáng.

Nguyễn Hoàng Vi, Liberty Thúy hạnh và Nguyễn Ngọc Lụa còn khỏe mạnh khi mới bị bắt vào đồn công an phường Mỹ Phú

Tại đồn công an Mỹ Phú tập trung khá đông nhóm Hà Nội- Sài Gòn- Miền Trung. Tại đây đang xảy ra sự cố đau lòng. Viên sĩ quan an ninh tỉnh có tên là Hà Quốc Trung khi gọi Nguyễn Ngọc Lụa đến ký biên bản, không hiểu vì sao lại nổi thú tính lên đánh vào mang tai của cô làm cô té xuống bất tỉnh. Sự việc xảy ra trước sự chứng kiến của rất nhiều người. Do áp lực của mọi người, Ngọc Lụa được chở đi cấp cứu, còn viên an ninh đánh người bỏ đi nơi khác để lẫn tránh.

Và sau đó phải đưa Nguyễn Ngọc Lụa đi cấp cứu

Nhưng công an chỉ chở Ngọc Lụa đến một trạm xá nào đó cấp cứu cho tỉnh lại rồi chở về mà không khám nghiệm gì cả. Khi Lụa quay trở về đồn thì nhóm chúng tôi cũng vừa được chở đến. Lụa được đặt trên bàn nằm lăn lộn vì đau tai và đau đầu đến mức không chịu nỗi. Công an buộc chúng tôi lên xe ra về và đưa Lụa về, nhưng tất cả chúng tôi phản đối. Chúng tôi không chịu ra về đồng thời yêu cầu phải đưa Lụa đi cấp cứu. Cả đồn công an lúng túng, điện thoại khắp nơi xin ý kiến. Giằng co mãi, cuối cùng công an đồng ý gọi taxi đưa Lụa đi bệnh viện và lùa chúng tôi lên xe buýt để chở vế Sài Gòn. Chúng tôi chống cự đến cùng và đòi phải để chúng tôi cùng đến bệnh viện với Lụa. Cuối cùng một xe riêng của nhóm Hà Nội và một xe taxi được gọi đến chở được 14 người chúng tôi đến bệnh viện hữu nghị tỉnh. Nhóm còn lại taxi chưa kịp đến, chờ hai xe chúng tôi đi khuất, công an bèn đẩy hết lên xe lớn của công an rồi chở thẳng về Sài Gòn. Nhóm đó gom lại trên 50 người.

Hà quốc Trung là tên đã đánh Ngọc Lụa

Khi chúng tôi đến phòng cấp cứu bệnh viện thì chỉ thấy Ngọc Lụa bị bỏ trơ vơ nằm đó một mình, hai công an đi theo đã bỏ trốn về mất. Liberty Hà Nội và Nhung mẹ bé Uyên Phan Rang phải vào chăm sóc cho Lụa và gọi bác sĩ khám. Bác sĩ khám qua rồi chích thuốc giảm đau cho Lụa và bảo với chúng tôi để Lụa nằm chờ đó để theo dõi vì chấn thương tai và não khá nặng.
Nhiều nhóm bị bắt mới được thả ra nữa kéo đến bệnh viện thăm Lụa. Gom lại có tới 35 người. Một bạn trẻ  Đà Nẵng mà tôi quên tên đã gọi điện thuê một chiếc xe 30 chỗ ngồi đến đưa mọi người về Sài Gòn. Tôi quá mệt mỏi vì thức suốt đêm qua và bị giam cả ngày hôm nay, nhưng không đành lòng bỏ về trước. Tôi ở lại cùng Nguyễn Tường Thụy, Mai Xuân Dũng, Bang Trần, Liberty, Nhung mẹ bé Uyên để chờ Lụa.
Nhờ thuốc giảm đau, Lụa khỏe lại đôi chút, uống được chút sữa (trước đó Lụa ói ra mỗi lần đút gì vào miệng). Đến 11 giờ khuya thì chúng tôi quyết định đưa Lụa về vì bệnh viện cũng để Lụa nằm đó mà không có động thái khám chữa gì hơn. Lụa không ngồi dậy và đi được, may có lực sĩ đẹp Mai Xuân Dũng xung phong bế Lụa lên xe.
Chúng tôi chạy về đến nhà đúng hai giờ sáng.

Ngọc Lụa đang chụp CT tại bệnh viện 115 Sài Gòn

Sáng hôm sau, khi về Sài Gòn, chấn thương do bị đánh của Lụa lại trở nên nghiêm trọng, bạn bè phải đưa Lụa vào cấp cứu tại bệnh viện 115 đường Sư Vạn Hạnh quận 10. Qua chẩn đoán, được biết Lụa bị tổn thương màng nhỉ và chấn thương não.

Huế Sài Gòn Hà Nội “trở về từ  Cao Lãnh

Tinh thần Bùi Hằng đã lay chuyển bạn bè khắp mọi miền đất nước. Bạn bè của Bùi Hằng chuyển động, lực lượng công an chuyển động theo. Một người bạn chuyển động làm kinh động hàng chục công an. Tôi có cảm giác những ngày qua, lực lượng công an rùng rùng khắp cả nước, và trọng điểm dồn về Đồng Tháp. Vào quán cà phê nghe người dân nói, công an chìm nổi được bố trí đều khắp hai bên đường từ trại giam giam Bùi Hằng về đến tòa án Cao Lãnh. Nhân dân Cao Lãnh lần đầu tiên thấy công an xuất hiện khắp mọi nơi trong thành phố. Cảnh sát giao thông và dân phòng đứng đầy các giao lộ. Cảnh sát cơ động chạy tới chạy lui khắp nơi. Các quán xá gần khu vực tòa án bố trí dày đặt công an chìm. Các đồn công an phường thì ngoài lực lượng công an biên chế, còn tăng cường thêm hàng chục dân phòng. Tôi bị bắt vào 3 đồn công an, đều thấy cả ba nơi đông đặc công an và dân phòng. Buổi sáng hai chiếc xe chở 20 người dân oan Hòa Hảo mà có đến 2 tiểu đội cảnh sát cơ động đi kèm. Một tiểu đội chia hai ra vào ngồi bên trong 2 xe, một tiểu đội đi trên xe riêng áp tải phái sau, chưa kể một xe chở các sĩ quan chạỵ trước hụ còi dẫn đường.
Một nhà nước mà lực lượng công an đông như quân Nguyên thì có nghĩa nhà nước đó đang rất sợ hãi.
Tôi thấy họ đang run.

Nguyễn Lân Thắng: Có nhổ hết cỏ nước Nam cũng không bắt hết được người yêu nước.
Một số anh chị em về từ  Cao Lãnh gặp nhau tại Sài Gòn

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: