Người Trung Quốc nuôi cá trên vịnh Cam Ranh

Posted by Basamnews on 30/05/2012
Tại thành phố Cam Ranh (Khánh Hoà), vùng nuôi cá mú được xem là lớn nhất Việt Nam, người Trung Quốc không chỉ thu mua mà còn sử dụng mặt nước vịnh để nuôi các loài hải sản có giá trị kinh tế cao như tôm hùm, cá mú.
Điều đáng nói là tình trạng người Trung Quốc “núp bóng” nuôi cá tại một vịnh có vị trí quan trọng này diễn ra từ lâu, nhưng chính quyền tỏ ra lúng túng.

Lồng bè do những người Trung Quốc điều hành
Bè cá Trung Quốc hoành tráng
Hầu như mọi ngư dân và người buôn bán nào ở gần cảng Cam Ranh đều biết các đìa cũng như lồng bè nuôi cá, tôm của người Trung Quốc. Ông Đạt, một chủ đìa tại đây nói đìa nuôi tôm hùm của A Xìu nằm cạnh cảng Cam Ranh, còn phía ngoài vịnh cách đó chừng 200m là lồng bè nuôi cá mú của những người Trung Quốc khác. Mỗi lồng bè nuôi cá, tôm hùm trị giá hàng tỉ đồng.
Từ xa có thể thấy khu trại nuôi cá của A Xìu gồm những khu nhà kiên cố, có cả hàng rào, cổng cao khác hẳn với những khu trại tạm bợ của người Việt bên cạnh. Tuy nhiên, khi đến gần thì khu trại này đóng cửa.
Lên một chiếc tàu, chúng tôi rời cảng tiếp tục đến bè nuôi của người Trung Quốc phía ngoài vịnh. Bè này nằm cách cảng Cam Ranh chừng vài trăm mét và có thể thấy rõ quân cảng Cam Ranh ở phía bên kia bờ vịnh. Từ xa, bè của những người Trung Quốc nổi bật giữa biển bởi sự hoành tráng so với những chiếc bè nhỏ của người Việt gần đó. Các bè này cũng giống như trại nuôi cá của A Xìu: không bảng hiệu, được gắn với nhau, mỗi bè có nhiều lồng, trên bè có đến ba ngôi nhà lợp tôn kiên cố với tổng diện tích khoảng 100m2. Huy, một người địa phương làm công tại một bè cá của người Trung Quốc ở đây cho biết, ở bè này có sáu người Trung Quốc làm việc với gần 100 lồng. Ngoài ra họ còn thu mua cá mú khắp nơi nhưng nhiều nhất là tại Cam Ranh, Phú Yên và đảo Phú Quý.
 
“Người Trung Quốc ở đây ai cũng có thể nói được tiếng Việt, bởi họ qua đây đã sáu, bảy năm rồi. Người Trung Quốc cân cá, mua cá, xuất bán cá… còn em chỉ lo chăm sóc cá thôi. Mỗi năm có hàng ngàn tấn cá được xuất đi, khi nào đủ số lượng thì sẽ có tàu của Trung Quốc cập bè đưa cá về bên đó”, Huy nói.
Ông Đào Văn Hoà, chủ tịch UBND thành phố Cam Ranh cho rằng vịnh Cam Ranh có vị trí quan trọng đối với quốc phòng, đặc biệt đối với vùng biển của đất nước. Vịnh Cam Ranh đang được Đảng, Nhà nước quan tâm đầu tư và thực hiện các nhiệm vụ về quốc phòng, kinh tế. Nghị quyết về phát triển kinh tế vùng vịnh Cam Ranh của Tỉnh uỷ Khánh Hoà cũng xác định quá trình phát triển kinh tế ở vịnh này phải vừa bảo đảm phát triển kinh tế bền vững, ổn định đồng thời kết hợp hài hoà với quốc phòng.
Chúng tôi quan sát thấy xung quanh bè thấy có chừng ba, bốn chiếc tàu cá mang biển số Khánh Hoà, Bình Thuận đang chở cá đến để bán cho người Trung Quốc. Trên bè các bảng thông báo, thẻ đánh số đều được ghi bằng tiếng Trung. Tại một góc khác của bè, hai người đàn ông Trung Quốc tự xưng là A Ngán và A Keng vừa hút thuốc lào vừa quan sát những người Việt làm việc. A Ngán cho hay quê ở Quảng Châu, chuyên mua và nuôi cá mú. Cá mú đen thu mua về rồi nuôi tiếp, đến khi cá nặng chừng 1kg mới bán; cá mú nghệ nặng 10kg thì bán, có thể đóng thùng đi đường bộ hoặc tàu từ Trung Quốc qua thu mua tại bè. “Chúng tôi ở đây đã lâu, có người lấy vợ Việt Nam và tách ra làm riêng rồi”, A Ngán khoe.
Những người Trung Quốc trên vịnh Cam Ranh.
Theo ông Hoàng Gia Ánh, chủ tịch hội nông dân phường Ba Ngòi, thành phố Cam Ranh, giá cá mú đen thương phẩm loại 1kg tại Cam Ranh hiện bán 200.000 đồng/kg, cá mú nghệ 250.000 đồng/kg. Thương lái Trung Quốc tại các bè trên đang thu mua loại cá mú nhỏ 0,5 – 0,6kg với giá bằng 1/2 giá cá thương phẩm. “Họ thu mua cá nhỏ sau đó nuôi thêm rồi xuất khẩu, bởi làm như vậy lời hơn so với mua cá lớn rồi xuất ngay”.
“Họ tự làm chứ chúng tôi không cho phép”
Theo ông Nguyễn Thành Long, đội phó đội Quản lý thị trường số 3, tại Cam Ranh đang có ít nhất bốn cơ sở thu mua và một cơ sở nuôi bè hải sản của người Trung Quốc, nhưng do người Việt Nam đứng tên; phường Cam Phúc Bắc có hai cơ sở, phường Cam Phú có một cơ sở. Riêng tại phường Cam Linh có hai cơ sở, trong đó cơ sở nuôi bè trên biển của công ty TNHH Song Phong. Song, ông Trần Tính, phó chủ tịch UBND phường Cam Linh cho rằng trên địa bàn chỉ có một cơ sở thu mua hải sản với khoảng 5 – 7 người Trung Quốc hoạt động, đứng tên kinh doanh là công ty TNHH Khải Hoàn của người Việt Nam. “Cơ sở này thuê đất trên bờ của người Việt, còn lồng bè trên biển thì họ tự làm chứ chúng tôi không cho phép”, ông Tính nói.
Ông Tính cho biết thêm ở khu vực lồng bè có người Trung Quốc hoạt động, hiện nhiều lực lượng đang quản lý: trạm kiểm soát của đồn Biên phòng cửa khẩu, đồn Biên phòng 384, công an… Rất nhiều cơ quan quản lý, nhưng ông Tính phân bua: “Quá nhiều lực lượng song chúng ta đang lúng túng trong phân cấp xử lý vấn đề người nước ngoài. Qua các buổi giao ban chúng tôi đều có ý kiến về việc này, bản thân tôi thấy cần phải rút kinh nghiệm”.
Cũng theo ông Tính, mỗi lần có mưa bão, phường ra di dời những người trên lồng bè vào bờ để tránh nguy hiểm, nhưng gặp khó khăn khi muốn đưa người Trung Quốc vào bờ. “Phần vì chúng tôi nói thì họ không hiểu, phần vì họ nghe dự báo thời tiết từ đài của họ nên họ không chịu di dời. Thực sự chúng tôi không biết họ có bao nhiêu người ở trên những bè đó”, ông Tính nói.
Phó chủ tịch UBND thành phố Cam Ranh Nguyễn Ngọc Sơn, thừa nhận trên địa bàn có một số người nước ngoài nuôi trồng thuỷ sản. “Tuy nhiên, trên thực tế đến nay chưa có doanh nghiệp hay người nước ngoài nào xin phép nuôi trồng thuỷ sản tại vịnh Cam Ranh… Chúng tôi sẽ xử lý theo đúng quy định của pháp luật”, ông Sơn nói.
BÀI VÀ ẢNH: LÊ ANH

Thương lái Trung Quốc khuấy động vùng trồng khóm 
Thương lái Trung Quốc thông qua thương lái các địa phương đã điều khiển giá thu mua khóm (dứa) tại các vùng chuyên canh khóm huyện Gò Quao, Giồng Riềng (Kiên Giang), Tân Phước (Tiền Giang), Vị Thanh (Hậu Giang) khiến giá mặt hàng này nhích lên được khoảng một tuần. Tuy nhiên, hoạt động mua bán khóm sôi động chỉ được một thời gian ngắn, sau đó rơi vào yên ắng. Hiện giá khóm loại 1 (từ 1,2kg trở lên) từ 3.800 – 4.000 đồng/kg.
Ông Vu Suổi, chủ nhiệm HTX Thạnh Thắng (Hậu Giang) cho biết, thương lái Trung Quốc chỉ mua khóm loại 1, khóm hơi xanh chứ không mua khóm chín, khóm trái nhỏ. Tại Hậu Giang, các lái Trung Quốc chỉ tuyển lựa, thu mua thời gian ngắn rồi chuyển khóm về Trung Quốc bằng xe đông lạnh. Tuy nhiên, mấy ngày gần đây, không thấy thương lái Trung Quốc xuất hiện trở lại trên địa bàn. Chính vì vậy, nhiều thương lái Việt Nam và nông dân khóc ròng.
NGỌC TÙNG


2 bình luận

  1. Tôi là một phiên dịch tiếng Trung Quốc, tôi được biết:
    Về nguyên tắc, muốn neo đậu tàu thuyền, phương tiện nổi trên vùng nước Cảng vụ quản lý phải có ý kiến của Cảng vụ. Cảng vụ trả lời đồng ý cho neo đậu dựa trên khía cạnh an toàn hàng hải hay không. Cảng vụ không được quyền cho phép việc nuôi trồng thủy sản mà việc cấp phép này phải do UBND địa phương chủ trì.
    Lồng bè nổi trên mặt nước cũng như tàu thuyền cần được quản lý chặt chẽ. Quy hoạch vùng nuôi ở Cam Ranh đã có nhưng chưa chi tiết, do đó chưa quản lý được. Đây là kẽ hở để hàng nghìn lồng bè phát triển tự phát. Về việc xác nhận doanh nghiệp đủ điều kiện nuôi trồng thủy sản, có giấy phép nuôi trồng thủy sản hay không, trước hết phải có giấy phép sử dụng mặt nước.
    “Tôi thật không hiểu tại sao người Trung Quốc lại lọt sổ dễ dàng như vậy. Bản thân tôi từng dẫn một chuyên gia người nước ngoài đi xem lồng tôm ở Cam Ranh. Vừa mới đặt chân xuống bè đã bị Bộ đội biên phòng chặn lại, bắt viết tường trình. Quản lý chặt thế mà vẫn để người Trung Quốc hoạt động cả chục năm trời”???
    Tôi đề nghị Ủy ban nhân dân các tỉnh hiện đang có người nước ngoài nuôi trồng thủy hải sản trái phép cần có biện pháp cụ thể nhằm tăng cường quản lý hoạt động sản xuất, kinh doanh, dịch vụ thủy sản và quản lý người nước ngoài trên địa bàn.
    Riêng việc người Trung Quốc thu mua khóm, tôi nhớ lại những năm trước tại các vùng tây bắc của Việt nam họ mua tất cả các sản phẩm của cây chè, kể cả những lá chè mà người trồng chè bỏ đi, họ đều thu mua tất. Họ mua rất nhiều sừng trâu, người dân đổ xô giết trâu bò bán sừng còn đắt hơn bán cả con trâu, thậm chí giết trộm trâu lấy sừng đem bán. Người Trung quốc mua rất nhiều dứa, cả quả xanh lẫn quả chín, họ mua cả quả vải…sau mỗi đợt thu mua đó, thấy hời bà con ta đua nhau trồng những sản phẩm đó và bỏ những loại cây trái khác, đến khi khắp nơi nhà nhà trồng dứa, trồng vải trồng chè, sản phẩm ê chề, khi đó thì không thấy người Trung quốc mua nữa, sản phẩm ê chề không bán được, hoặc bán thì rẻ như “cho không” sau một hồi hiểu ra vấn đề về sự thâm độc của người Trung quốc người dân mới rút kinh nghiệm thì đã thua lỗ thảm hại, có hộ gia đình còn mất nhà cửa vì thế chấp ngân hàng vay tiền không trả được.
    Qua những câu chuyện trên mong bà con hãy cảnh giác với người Trung quốc, họ luôn đánh vào lòng tham của người nông dân để thu mua, nhằm phá hoại sản xuất của Việt Nam là mục tiêu của họ, chứ không phải chỉ đơn thuần là việc giao thương hàng hóa. Bà con cần bố trí thâm canh cây trồng một cách hài hòa và có tính toán, không nên thấy người này làm mình cũng theo là sẽ thất bại và mắc mưu hiểm độc của bọn Tàu khựa

  2. Ba Sàm thấy vậy cũng đúng, nhưng chưa hiểu bản chất của vấn đề:
    Thực chất đây là những hoạt động an ninh, người Trung quốc đang tiếp cận vào mọi ngõ ngách cuộc sống của Việt Nam để tìm hiểu tình hình an ninh và quốc phòng của Việt Nam, chứ mục đích kinh tế chỉ là phụ.
    Qua cách quản lý trên mới thấy Việt Nam còn mất cảnh giác trước âm mưu hiểm độc của Trung quốc. Người Trung quốc luôn có tầm nhìn chiến lược, hòng thôn tính Việt Nam bằng mọi hình thức, lúc thế này, lúc thế khác nhằm đánh lạc hướng đối với Việt Nam, họ thực hiện tất cả những hoạt động kinh doanh, sản xuất hoặc khai thác đều phục vụ cho những mục đích:
    Thứ nhất: Khai thác tài nguyên của Việt Nam, mang về làm giàu cho đất nước họ, và làm kiệt quỵ kinh tế Việt Nam.
    Thứ hai: khi có thời cơ thuận lợi thì họ chính là những lực lượng tại chỗ đứng lên chiếm lĩnh vị trí đất đai, bờ biển của Việt Nam một cách hiệu quả nhất.
    Thứ ba: Họ là những tên gián điệp nằm vùng theo dõi, quan sát và thông báo tình hình về nước một cách sát thực tế và kịp thời hơn bất cứ phương tiện hiện đại nào.
    Việt Nam cần phải luôn nêu cao tinh thần cảnh giác với người Trung quốc, nếu không cảnh giác mà vẫn tin vào mánh khóe của họ, thì sẽ có ngày hối không kịp.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: