Trung tá công an đánh chết người, dân Hà Nội phẫn nộ

Nuvuongcongly

Trung tá công an đánh chết người, dân Hà Nội phẫn nộ

Sáng 10/3/2011, hàng ngàn người dân Hà Nội đã tụ tập trước cửa nhà số 252 phố Trần Khát Chân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội để chia sẻ và bày tỏ nỗi phẫn uất về việc trung tá công an Nguyễn Văn Ninh, công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai vô cớ đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng, trú tại phường Giáp Bát, 54 tuổi, thường trú tại số nhà nói trên.

Trả lời đài RFA, ngày 9/3/2011, con gái ông Trịnh Xuân Tùng cho biết nguyên nhân cha cô bị đánh chết oan uổng khởi đi từ một lý do hết sức đơn giản:

Sáng ngày 28/2/2011, ông Tùng đi xe ôm từ nhà xuống bến xe Giáp Bát bắt xe lên đường vào Nam. Khi gần tới bến xe, ông đề nghị người lái xe ôm dừng lại để  gọi điện cho một người bạn. Ông vừa kịp tháo chiếc mũ bảo hiểm thì công an Nguyễn Văn Ninh trung tá công an phường Thịnh Liệt chờ tới bắt xe, đưa về phường Thịnh Liệt và hẹn chiều tới giải quyết.

Buổi chiều, ông cùng người lái xe ôm trở lại nộp phạt như đã hẹn. Vì nhận thấy mình không có lỗi gì, nên người lái xe ôm đã kiên quyết từ chối nộp phạt và đôi bên đã có những lời tranh luận. Thay vì giải quyết sự việc theo những qui định của pháp luật, trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đã xông vào bóp cổ người lái xe ôm. Bức xúc về việc công an nhân dân đánh người vô cớ, ông Trịnh Xuân Tùng đã can thiệp bằng cách gỡ tay viên công an bất nhân ra khỏi cổ người lái xe ôm và nói: “Ông là công an mà lại bắt dân, đánh người như thế à?”

Sau đó, ông Tùng cũng đồng ý nộp 100 ngàn đồng tiền phạt, thay vì 150 ngàn như viên trung tá công an yêu cầu. Vì không thống nhất được, nên hai bên đã xảy ra cãi vã. Bất ngờ viên trung tá công an đã vung gậy đánh vào đầu và cổ nạn nhân và hô hoán kêu một số dân phòng cùng tham gia đánh hội đồng nạn nhân, xích ông Tùng vào gốc cây và gọi xe đưa về phường.

Khoảng 5 giờ chiều, sau khi biết tin, gia đình nạn nhân đã tới công an phường Thịnh Liệt nhiều lần đề nghị cho nạn nhân đi khám bệnh vì nhận thấy tình trạng nạn nhân đã khá nguy kịch. Tuy nhiên, bất chấp những lời đề nghị hết sức chính đáng của gia đình nạn nhân, công an phường Thịnh Liệt đã từ chối với lý do: “Bây giờ phường đang có rất nhiều việc để giải quyết, không có thời gian để giải quyết vụ việc này”, và tiếp tục còng ông Trịnh Xuân Tùng trong tình trạng ông đã liệt nửa người, cho tới 9 giờ 30 tối mới cho đi khám bệnh.

Sau khi tới khám bệnh tại bệnh viện Bạch Mai trong tình trạng vẫn bị còng, được bác sĩ cho biết tình trạng của nạn nhân đã tới hồi nguy kịch, nên gia đình đã chuyển nạn nhân tới bệnh viện Việt Đức. Tại đây, dù đã được các bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng nạn nhân đã qua đời ngày 8/3/2011, hưởng dương 54 tuổi.

Cái chết oan ức của ông Trịnh Xuân Tùng trong tình trạng phải làm “ma đói” như người con gái của ông đau đớn cho biết, quả là điều đáng suy ngẫm?

Dưới chế độ độc tài đảng trị, việc công an nhân dân – chỉ biết còn đảng còn mình, vô cớ đánh chết người không còn là chuyện lạ. Tuy nhiên, trong vụ việc này, sự tàn độc, lưu manh và vô cảm của công an Việt Nam đã đi  mức tột cùng. Họ đã nhẫn tâm để nạn nhân chịu cảnh đau đớn trong nhiều tiếng đồng hồ mà không có bất cứ một biện pháp cứu chữa nào, trái lại, khi gia đình nạn nhân xin cho người thân đi khám bệnh, họ lại còn thách thức cách trắng trợn, côn đồ.

Tiếng khóc nghèn ngẹn không thể nên lời của bà mẹ già hơn 90 tuổi – mẹ của nạn nhân, khóc thương con mình, ai oán, là lời tố cáo đanh thép những việc làm vô lương của những cán bộ đầy tớ nhân dân, được nhân dân nuôi dưỡng nay quay lại ức hiếp nhân dân.

Đây là hậu quả tất yếu của chế độ công an trị tại Việt Nam. Một chế độ dùng tiền thuế còm cõi của nhân dân để nuôi dưỡng đội ngũ đông đảo một bộ máy công an đồ sộ với chỉ một mục đích duy nhất là trấn áp người dân, nhằm bảo vệ quyền lợi cho một nhóm người của đảng cộng sản.

Người ta cũng không thấy lạ khi gần đây, ngay trên các phương tiện truyền thông của đảng, rất nhiều vụ người dân vì bức xúc đã tấn công lại lực lượng cảnh sát, điển hình như vụ việc tại Bắc Giang, chỉ vì thói côn đồ của một trung úy công an đã cướp đi mạng sống của một chàng thanh niên trẻ, niềm hy vọng của cả một gia đình nông dân mà cả thành phố Bắc Giang đã xuống đường, buộc nhà cầm quyền phải đưa tên công an sát nhân ra xét xử. Nhưng, cuối cùng kẻ sát nhân cũng chỉ phải chịu một bản án lấy lệ.

Trong vụ án này, cực chẳng đã, ngày 9/3/2011, sau khi thấy nạn nhân đã chết, công an Hà Nội đã khởi tố vụ án. Nhưng, theo nguồn tin nhận được cho tới giờ này, công an thành phố Hà Nội vẫn chưa có quyết định khởi tố bị can. Điều ấy cho thấy đã có những dấu hiệu của sự bao che.

Cái chết của ông Trịnh Xuân Tùng chỉ là một trong vô vàn cái chết oan khuất bởi lực lượng công an của đảng – một lực lượng được định nghĩa “từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, được nhân dân nuôi dưỡng”, giờ đây đã trở thành một lực lượng tàn sát nhân dân, nhằm bảo vệ chế độ độc tài đảng trị càng ngày càng lộ rõ bộ mặt phản động “hèn với giặc, hung hãn với dân”.

Một số hình ảnh chiều ngày 10/3/2011 trước nhà nạn nhân:

10/3/2011

Nữ Vương Công Lý

3 phản hồi

  1. phải xử bắn ngay,không còn cách nào khác

  2. Công an ngày nay khác gì chó giữ nhà cho chủ.chó ngày nay thật trung thành với chủ.nó sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ chủ !..chủ bảo sao chó làm vậy.khi chó trung thành quá gây bất lợi cho chủ thì bị chủ thủ tiêu mà thiên hạ cũng chẳng ai biết chủ giết? Mà tạo ra hiện trường do thiên hạ giết..!Đám tang thật đau lòng,gia đình viên trung tá công an chắc bây giờ cũng đang dằn vặt vì chót trung thành đã nên nông lỡi này??..! Ân hận cũng quá muộn,hành động côn đồ,độc ác vì một tý quyền lợi cho bản thân và gia đình. Nhưng không nhìn thấy đằng sau là một chính quyền đang ngày đêm suy nghĩ để tìm ra trăm phương ngàn kế tàn độc,gian ác! Sau đó giao cho những con robot mà họ tạo ra để thực hiện các mưu đồ tồn tại cho đảng độc quyền và gia đình trị..??mọi người hãy tỉnh táo lên đừng có dại khờ nữa??::!!Nhớ lại ngày xưa Dân ta,tuổi trẻ hiến dâng sức lực và tính mạng,đến khi giành được độc lập,giải phóng MN thông nhất TQ.Chúng ta là người lính trở về,mọi người dân đã được chính quyền cho cái gì?? thậm chí thương binh từ nhẹ đến nặng được đối xử như thế nào chúng ta quá rõ!!..?? Mọi người ai cũng phải thốt lên quả chanh vắt kiệt bị vứt ra đường,lời ai oán đó đên bây giờ chẳng ai quên. Khi chiến tranh biên giới bùng nổ các chế độ ưu đãi lại xuất hiện từ nhỏ giọt rồi nâng cao đần theo tình hình biến diễn của chính trị ổn hay không ổn.Lừa bịp,giả dối,đổi trắng thay đen,lưỡi không xương,hành động độc quyền bạo ngược không coi ai ra gì cả,họ tự cho mình cái quyền tối thượng ngồi lên đầu lên cổ của cả DÂN TỘC….Bây giờ họ đang cố tạo dựng chế độ “con vua thì lại làm vua,con sãi ở chùa lại quét lá đa”Nhưng rồi chờ đấy mà xem: Dân đâu chịu nổi mãi:Bão sẽ đến,lửa sẽ thiêu chỉ còn lại chế độ có môi trường sống trong sạch dân làm chủ ! Chế độ”ĐA NGUYÊN ĐA ĐẢNG.VÀ TỰ DO DÂN CHỦ” Một chế độ bền vững cho tương lai..!

  3. không có tình nghĩa và thật vô lý khi đánh người như vậy.Thân mang trong trách mà cư sử như thế.Thật đáng buồn.và xin chia buồn cho gia đình nạn nhân

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: