Tin Vui XUỐNG ĐƯỜNG

Mời quí vị đọc và nhìn diễn tiến của sự kiện nóng hiện nay để mường tượng ra tương lai của một Việt Nam trong một ngày rất gần …Tr/Tr .  
  
  

VẬN ĐỘNG NHÂN DÂN VIỆT NAM XUỐNG ĐƯỜNG 

Trần Đông Đức
Hãy Đứng Lên Vì Việt Nam!
Hãy Đứng Lên Vì Việt Nam!

Sau vụ tổng thống Ai Cập bị buộc từ chức, phong trào xuống đường đòi lật đổ các chế độ độc tài càng lúc càng lan rộng mang đến nhiều tia hy vọng cho những cuộc cách mạng kiểu Đông Âu vào thế giới Hồi Giáo.

Hôm nay, cuộc cách mạng đang bắt đầu nhen nhúm tại Iran, Yemen, Bahrain…  và có cơ may tiếp tục dâng tràn.

Iran, với nền văn minh cổ đại Ba Tư đậm chất sử thi và lòng kiêu hãnh, nhưng chỉ sau hơn 30 năm gánh chịu chế độ giáo quyền cực đoan lem luốc đã làm phai nhòa đi hình ảnh của một đế quốc lừng danh từng có những thời quang tráng lệ huy hoàng.

Hôm nay, với lòng quyết tâm cao độ, dân tộc Ba Tư quyết đứng dậy để phục hồi phẩm giá dân tộc mình, không để những tín điều mạo xưng kiểm soát con người ta từ những hành vi của thế tục đến những mơ tưởng của tâm hồn.

Nhân dân Iran đã từng biểu hiện khát khao này nhiều lần nhưng chế độ giáo quyền do giáo sĩ Khomeini dựng lên vào năm 1979 vốn có nhiều kinh nghiệm kìm hãm con người đã quyết tâm dập tắt mọi niềm tin và hy vọng để dân tộc Ba Tư vươn tới một ngày mai tươi sáng. Các cuộc xuống đường lần trước tuy chưa gặt hái được thành công nhưng vẫn để lại trong lòng người hình ảnh những nam thanh nữ tú Ba Tư sẵn sàng chịu nhuốm máu cho phong thái anh hùng.

Nhân dân Iran một lần nữa lại xuống đường

Tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad đã dùng đến những thủ đoạn lắt léo giảo hoạt bằng cách kích động các loạt lý luận bài Mỹ và Do Thái vào tâm lý đạo Hồi và đòi xử tử lãnh tụ phong trào đối lập.

Mahmoud đã hiện nguyên hình là một mèo ngao sắp hết hơi cố gắng cắn cào và mang niềm lo sợ giáo chủ Hồi giáo tối cao hiện nay cho người khác thế vai (dù anh Mahmoud này có đôi mắt liên láo như bị tật gì mà đảo qua đảo lại như chuột ngày, nhìn rất là nham hiểm).

Nhân dân các nước Yemen, Bahrain, Libya cũng đang tiếp bước mong giành thắng lợi về tay và nhằm xóa sổ những nền cộng hòa trá hình, quân chủ chuyên chế, giáo quyền mạo xưng để giải phóng thân phận bèo bọt cho những dân tộc mà đứng ở góc cạnh nào cũng nhìn thấy một tiền đồ đen tối.

Nhân dân Iran xuống đường đang làm nhà cầm quyền Việt Nam phải lo sốt vó vì hai nước này có cùng một thời điểm cách mạng chống Mỹ vào thập niên 70 và đều trang bị cho nhân dân một thứ chủ nghĩa “trời ơi” hòng kiểm soát tư duy và sinh hoạt xã hội.

Xét cho cùng, chủ nghĩa Hồi Giáo và Cộng Sản có sự tương đồng về mặt kết nối phong trào, bạo lực đám đông khi cướp chính quyền. Chỉ khác là một bên hữu thần một bên vô thần.

Sau này chính Việt Nam cảm thấy quá trống rỗng về mặt linh hồn cho nên định dùng nhân vật Hồ Chí Minh trám vào làm chỗ nương tựa cho tính ngưỡng dân gian, rồi dần dần nâng lên hàng tiên hiền củ thánh pha chút mùi Tàu – làm như là thiêng liêng lắm!!!. Nhưng kế hoạch “thánh quê Nam Đàn” gần đây càng biểu lộ sự thô tục về mặt lý luận tông giáo và mang tính chất đồng bóng quá nhiều cho nên âm mưu “hú hồn nhập tượng” cho ông Ké đang có nguy cơ phá sản.

Trong lúc các chế độ độc tài tự xưng thiên mệnh, mạo dựng thánh thần như Iran bị nhân dân khắp nơi đòi kéo xuống mặt đường chà đạp cho thỏa lòng bức xúc bực bội thì ở Việt Nam ta sự thách thức với nền bạo chính chưa tới cường độ phẫn nộ trực tiếp. Đó thật là điều đáng tiếc cho tinh thần hiên ngang bất khuất của con người.

Nhưng cũng có lẽ bởi vì bấy lâu nay nhân dân ta bị nhồi nhét vào nhận thức những tín điều mông lung về lòng trung hiếu nhuốm mùi Khổng giáo và bởi vì đặt lòng trung thành sai đối tượng cho nên khi vừa có ý định kéo xuống đường thì trong lòng đã dấy nên một cảm giác ngài ngại vượt rào. Tất cả đó chỉ là sự sợ hãi mơ hồ chồng chất làm cho ý chí và lý trí của con người hoàn toàn đóng băng không dám nóng mặt nơi chỗ cường quyền áp bức.

Dù sao, nhân dân Iran đã đi trước Việt Nam ta một bước.

Nhân dân Iran tràn xuống lòng đường ném đá, ném chai vào cảnh sát. Tay không tấc sắt, họ đã chống chọi hết mình trước loài sói lang như đang nhe răng đòi cắn xé.

Nói đến đây thì cũng phải thừa nhận rằng chế độ ở Việt Nam đã tạo ra lực lượng này hung bạo nhất. Công an nhân dân, cảnh sát giao thông là những đồng đảng do chế độ tạo dựng nên để kiểm soát và hành hạ đồng bào.

Công an Việt Nam tát vào mặt người đi đường, dùng dùi cui đánh đập dân oan khiếu kiện. Thậm chí gần đây, có bằng chứng đưa ra là chính công an đã đánh trọng thương và đập chết người dân tại đồn như vụ giết người chấn động ở Bắc Giang, giáo xứ Cồn Dầu. Nạn nhân chết ngay trước mắt người nhà mà chính quyền bao che không chịu truy tố.

Trong lúc đó chuyện cảnh sát làm chết người xảy ra ở Tunisia đã khai mào cho cuộc cách mạng long trời lở đất hiện nay.

Trong niềm cảm xúc vô bờ đối với sự kiện nhân dân Iran xuống đường, nhân dân Việt Nam ta cũng cần biểu lộ ngay thái độ đồng thanh tương ứng. Trước là để ủng hộ tinh thần của nhân dân Iran đang cùng cảnh ngộ, sau là nhắn nhủ cho chế độ xã hội chủ nghĩa mê tín dị đoan, mạo dựng thánh thần ở Việt Nam cần phải liệu hồn.

Trong lúc nhân dân toàn thế giới tự do tụ tập, biểu đạt ý nguyện, kháng nghị thị uy trước các cơ quan công quyền dù chỉ là những bức xúc nhỏ thì nhân dân Việt Nam đã bị tước mất quyền này một cách thô bạo nhất.

Nhưng lần này xuống đường nhân dân ta không thèm chỉ trích hay thách thức gì chế độ cả mà chỉ cần bày tỏ lòng thương cảm với nhân dân Iran, kêu gọi tổng thống Mahmoud không được hành hình đối lập. Đây sẽ là một hành động vì đạo đức lương tâm, lên tiếng cứu người cao thượng nhất.

Nếu làm chuyện này một cách trong sáng đàng hoàng mà cũng bị công an Việt Nam vùi dập thì rõ ràng sẽ đổ dầu thêm lửa vào không khí nghẹt thở ở Việt Nam. Về lâu về dài sẽ càng khơi dậy cường độ phẫn uất lòng người.

Công an Việt Nam vốn là những con người bị điều khiển phải mang nặng tâm lý dã man do đó họ sẽ thường bị thất thần bởi những phản ứng chính nghĩa trung trực. Khi đám đông được nhen lên với lý do chính đáng nghĩa hiệp câu thông tình cảm với dân tộc Ba Tư, xứ sở của Minh Giáo, của Càn Khôn Đại Na Di Tâm Pháp (Kim Dung – Ỷ Thiên Đồ Long Ký) thì chính băng đảng công an này phải tán động bất ngờ. Dù sao họ cũng là người có cha mẹ anh em, thất tình lục dục. Nặng tay quá, không sợ bị báo thù sao?

Nhiều người cứ phải lo là muốn xuống đường thì phải có lãnh tụ làm công việc chỉ huy mới thành công. Nhưng cuộc cách mạng xuống đường vì nghĩa hiệp do lòng đạo đức nhân ái, lên tiếng cứu người thì từ trong tư tưởng sự dũng cảm – từ bi chính là lãnh tụ của lòng ta. Mỗi con người chính là chủ nhân của định mệnh, chúng ta chính là thủ lãnh của tâm hồn.

Khi lực lượng nhen lên tới một ngàn người, một vạn người thì công an, quân đội bắt đầu chùn tay lùi bước. Nhân dân trở nên lực lượng áp đảo về chính nghĩa.

Thời cơ trong tầm tay, nhân dân các nước phải gánh chịu độc tài như Việt Nam hãy noi theo phẩm chất quyết liệt của nhân dân các Bắc Phi, Trung Đông biến phong trào ủng hộ Iran trở thành nhân tố dứt khoát để đưa chế độ độc tài vào sọt rác.

 
“CÁCH MẠNG ĐẾN TỪ ĐÂU”
Thanh Quang, phóng viên RFA

 
Mục Điểm Blog do Thanh Quang phụ trách kỳ này với trận cuồng phong phép mầu đang làm làm chấn động thế giới Ả Rập


AFP
Hàng triệu dân Ai Cập đã xuống đường đòi thay đổi lãnh đạo. Đoàn biểu tình trưng một biểu ngữ có tên những người đã hy sinh trong cuộc xuống đường


Kể từ khi phong trào nổi dậy chống chính phủ của người dân làm chấn động thế giới Ả Rập, mà cao điểm là tại Tunisia khiến nhà độc tài Ben Ali bị lật đổ và ở Ai Cập khiến làm sụp đổ uy quyền 30 năm của Tổng thống Hosni Mubarak, thì những “trận cuồng phong phép mầu” đó tiếp tục xôn xao thế giới, nhất là ảnh hưởng của nó được cho là  không phải chỉ giới hạn trong phạm vi thế giới Ả Rập mà còn trên toàn cầu – tại những xứ độc tài toàn trị.

“Nhìn Từ Xa Để Nghĩ Gần”

Blogger Người Buôn Gió từ Hà Nội nhận xét qua bài tựa đề “Bài Ca Chế Độc Độc Tài”:
Sở dĩ có những chế độ kéo dài được bởi chúng biết cách thay đổi màu sắc để phù hợp hoàn cảnh. Hơn nữa chúng giỏi việc tuyên truyền nhồi nhét vào đầu óc người dân, bưng bít thông tin.
Ngày hôm nay một làn sóng đòi dân chủ, xóa bỏ chế độ độc tài đang diễn ra trên Châu Phi, một nơi dân trí so với Việt Nam khó có thể gọi là hơn được. Chế độ độc tài độc quyền sử dụng văn hóa, thông tin để tiêm nhiễm cho người dân đang bị đè nén nghĩ rằng đó là hoàn cảnh tự nhiên. Ngay từ bé trẻ em ở những nước độc tài đã bị nhồi sọ bằng những câu chuyện hay ho về lãnh tụ, về công lao của Người, về thành quả của cách mạng đã mang lại ấm no, hạnh phúc….

Sở dĩ có những chế độ kéo dài được bởi chúng biết cách thay đổi màu sắc để phù hợp hoàn cảnh. Hơn nữa chúng giỏi việc tuyên truyền nhồi nhét vào đầu óc người dân, bưng bít thông tin.

Người Buôn Gió

Và blogger Người Buôn Gió khẳng định:
Những chế độ độc tài sớm hay muộn đều bị diệt vong, bởi chúng đi ngược lại với quyền lợi chính đáng của dân tộc.
Qua blog Dân chủ-Nhân quyền cho VN, TS Hoàng Đình Thắng có bài “Nhìn Từ Xa Để Nghĩ Gần”, phân tích việc “Mubarak đã ra đi !” với những tình tiết xem chừng như cũng hao hao như tại VN, kể cả việc Tổng thống Mubarak chuẩn bị kế hoạch “cha truyền con nối”. Trong tiểu đề “Cách Mạng Đến Từ Đâu”, tác giả mô tả:
Mubarak đã ra đi!
Công bằng mà nói, theo một số nhà nghiên cứu, Mubarak đã lãnh đạo Ai Cập chuyển sang kinh tế thị trường từ 1991, tiến hành cải cách, xóa đói giảm nghèo và phát triển sản xuất với tốc độ GDP bình quân là 7%. …..

Ai Cập: Mỗi ngày lực lượng biểu tình mỗi lớn mạnh, chỉ trong 2 tuần lễ số người tham gia đã lên trên 1 triệu. AFP
Ai Cập: Mỗi ngày lực lượng biểu tình mỗi lớn mạnh, chỉ trong 2 tuần lễ số người tham gia đã lên trên 1 triệu. AFP
Nhưng mặt trái của tấm huân chương là Mubarak đã không đổi mới chính trị. Nghịch lý cải cách nằm ở chỗ chế độ của nhà độc tài này vẫn buộc phải hiện đại hóa đất nước và nâng cao trình độ của lực lượng lao động, để theo kịp với mức phát triển của nền kinh tế. Một khi trình độ dân trí và mức sống xã hội được nâng cao thì người dân không chấp nhận ách độc tài nữa.
Một cách giải thích khác là Mubarak đã phải trả giá cho sự thành công thuần túy về kinh tế, khi trong xã hội Ai cập đã xuất hiện một tầng lớp trung lưu khá giả. Lực lượng xã hội mới này đã đòi hỏi những thay đổi chính trị trên thượng tầng mà giới lãnh đạo không theo kịp. Đó là những nguyên nhân sâu xa dẫn đến tình trạng độc tài, kéo theo tham nhũng, trong các tầng lớp trên ở Ai Cập.

Nghịch lý cải cách nằm ở chỗ chế độ của nhà độc tài này vẫn buộc phải hiện đại hóa đất nước và nâng cao trình độ của lực lượng lao động, để theo kịp với mức phát triển của nền kinh tế. Một khi trình độ dân trí và mức sống xã hội được nâng cao thì người dân không chấp nhận ách độc tài nữa.
TS Hoàng Đình Thắng

Cách giải thích thứ ba về sự thất bại của Mubarak chính là vì chiêu bài bảo vệ ổn định. Ông ta đã sử dụng các biện pháp có thể để giữ ổn định, như củng cố phe cánh, xây dựng nền an ninh trị và bưng bít thông tin. Mubarak xây dựng vị thế lãnh đạo suốt cả ba thập kỷ của mình trên một nhóm lợi ích chiếm thiểu số, nhưng nắm giữ đa số các đặc quyền và đặc lợi.
Những thành viên trong nhóm này cấu kết với nhau để làm giàu. Riêng phần Mubarak sở hữu một tài sản lên đến hàng chục tỉ USD. Hai người con trai của ông ta cũng đều là tỉ phú…, rất có khả năng lên thay thế ông bố.
Trong khi đó, hơn 40% dân số Ai Cập vẫn sống với khoản thu nhập trung bình mỗi ngày dưới 2 đô la! Đó là chưa nói tới hàng chục ngàn sinh viên tốt nghiệp đại học đã không có việc làm.
Tất cả những dẫn chứng nói trên hẳn đã gây rất nhiều công phẫn trong quần chúng. Những tiếng nói đòi tự do dân chủ cũng

Iran: hàng ngàn người dân cũng đang xuống đường đòi thay đổi chế độ. AFP
Iran: hàng ngàn người dân cũng đang xuống đường đòi thay đổi chế độ. AFP
từng cất lên đây đó, nhiều lần.
Nhưng Mubarak vẫn cố bịt tai mình lại. Giới bình luận chính trị Tây phương nhận định rằng, trong vô vàn những điều Mubarak không hiểu, có một điều vừa rồi đã đóng vai trò chính yếu trong việc kết liễu sự nghiệp chính trị của ông. Đó là các phương tiện truyền thông mới như Internet, Twitter và Facebook.

“Quyền Lực Nhân Dân”

Biến cố “Hoa Lài” ở Tunisia tạo nên số phận tương tự cho Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak và đang tiếp tục làm chấn động các thể chế độc tài khác hẳn thể hiện nổi bật sức mạnh của người dân – mà blogger Công Lý và Sự Thật gọi là “Quyền Lực Nhân Dân”. Bài tựa đề “Quyền Lực Nhân Dân” của blogger Công Lý và Sự Thật đi đến kết luận:
Cư dân mạng cũng cho rằng, bằng vào những biến động hiện nay đang xảy ra trên thế giới, chính phủ những quốc gia khác đang thống trị người dân bằng bạo lực, đàn áp, độc tài, tham nhũng, mất dân chủ cũng đang run sợ trước viễn cảnh những người dân ngày thường luôn bị xem là thấp cổ bé miệng, luôn bị đối xử bằng dùi cui, còng sắt, cướp đoạt, nhà tù đã không còn chịu nhẫn nhục cúi đầu mà họ sẽ thể hiện quyền lực mình.
Có lẽ những diễn biến đổi thay quyết định ở xứ người, nơi tình hình khá tương tự như ở xứ ta, khiến blog Đỗ Việt Khoa từ trong nước liên tưởng tới “những bất cập” tại quê nhà, cần phải đấu tranh. Qua bài “Đấu Tranh Hay Không Đấu Tranh”,  thầy giáo Đỗ Việt Khoa nhận xét:

Đất nước còn tồn tại nhiều bất cập. Không thể bằng lòng và làm ngơ để các vấn đề bất cập đó tồn tại. Phải tiếp tục đấu tranh với nó. Thường thì cái tốt, cái thiện thắng thế. Khi cái xấu nó cực điểm, nó thắng thế thì đó là thời loạn. Lúc đó cách mạng sẽ bùng nổ.
GS.Đỗ Việt Khoa

Đất nước còn tồn tại nhiều bất cập. Không thể bằng lòng và làm ngơ để các vấn đề bất cập đó tồn tại. Phải tiếp tục đấu tranh với nó. Thường thì cái tốt, cái thiện thắng thế. Khi cái xấu nó cực điểm, nó thắng thế thì đó là thời loạn. Lúc đó cách mạng sẽ bùng nổ.
Một chính quyền mà biết khuyến khích người dân đấu tranh hiệu quả thì đất nước phát triển, chế độ sẽ tồn tại bền vững, xứng đáng để hô muôn năm. Ngược lại mà bịt mồm, đàn áp, bảo kê cho cái xấu thì sẽ cản trở sự phát triển, gây mất dân

Bahrain: ngày 16 tháng 2, 20011, sang ngày thứ 3, người Bahraini thuộc phái Hồi Giáo Shiti tiếp tục biểu tình
Bahrain: ngày 16 tháng 2, 20011, sang ngày thứ 3, người Bahraini thuộc phái Hồi Giáo Shiti tiếp tục biểu tình đòi thay đổi chế độ. AFP
chủ, làm bùng nổ tệ nạn. Khi đó sẽ ngày càng nhiều người muốn đấu tranh, muốn làm cách mạng.
Blog Phong’s Site đề cập tới những yếu tố dẫn tới một cuộc cách mạng, và khẳng định rằng yếu tố chủ chốt của cuộc cách mạng là lòng dân:
Có nhiều yếu tố để dẫn đến một cuộc cách mạng :
1) Kinh tế suy sụp…Thất nghiệp gia tăng, đời sống của nông dân lầm than vì bị chiếm đọat đất đai, mất nhà ở. Đời sống các công nhân bị ức chế, lương thấp, sức khỏe không được bảo vệ, không có nghiệp đòan lao động tư nhân để bảo vệ công nhân… Sinh viên đóng học phí cao nhưng ra trường lại không có việc làm . Thành phần trí thức tương lai này sẽ bức xúc .
2) Công an và nhà nước CSVN đàn áp dân chúng. Công lý bị bẻ quẹo, các nhà bất đồng chính kiến bị bắt giam. Các tiếng nói bị bịt miệng. Tòa án xử giam kẻ vô tội và thả lỏng kẻ tội phạm. Không đội mũ bảo hiểm mà trở thành kẻ bị công an đánh tới chết, người già chết mà không được chôn trong nghĩa trang, đám tang mà xác người chết cũng bị cướp … v.v… Các tôn giáo không được họat động tự do. Công an không làm việc bảo vệ dân, nhưng lại lo bảo vệ các quan chức CSVN và bảo vệ Đảng. Phẫn nộ âm ỉ lan truyền trong dân chúng.
3) Giới trẻ thông thạo internet và truyền thông giúp cho sự phối hợp các họat động để tất cả dân chúng có được thông tin đa chiều trung thực và nhanh nhạy.
Tại sao Facebook bị chặn tại VN? Đó là vì CSVN sợ! Sợ giới trẻ! Sợ Facebook sẽ giúp cho giới trẻ liên kết lại và đưa tin nhanh chóng…
Bây giờ đặt giả thuyết có Facebook nhưng dân không phẫn uất gì cả thì sẽ chẳng có cách mạng gì to lớn vì không có nhu cầu. Cho nên chuyện có Facebook hay không thì không phải là nguyên nhân chủ động của một cuộc cách mạng, bởi nó chỉ là phương tiện đưa tiến trình dân chủ hóa đến sớm hơn, nhanh hơn. Còn nguyên nhân chủ động của một cuộc cách mạng là lòng dân!
Trong khi “Hương Lài” từ Tunisia lan toả tới Ai Cập và đang gây chấn động thế giới Ả Rập, thì blogger Mẹ Nấm nêu lên câu hỏi rằng “Liệu Hoa Có Nở” ở VN không ? Qua bài “Liệu Hoa Có Nở”, blogger Mẹ Nấm hỏi một người thân “nhiều suy nghĩ, nhiều nước mơ”, như sau:

Theo quy luật tất nhiên là hoa sẽ nở – không ai cản được bánh xe thời gian. Tuy nhiên cũng cần phải nhớ rằng hoa nở hay không? Không phải chỉ vì bạn ước mơ, mà vì chính cách chăm sóc, vun tưới và nuôi dưỡng nó.

Blogger Mẹ Nấm

Sáng làm một cuộc phỏng vấn bỏ túi với một người thân, một người đọc khá nhiều, sở hữu một cái đầu với những suy nghĩ lớn lao, và có những ước mơ không giống ai:
– Em chào bác, bác nghĩ thế nào về hoa lài hả bác?

Khi người dân phẫn uất vì đất nước bị xâm chiếm
Khi người dân phẫn uất vì đất nước bị xâm chiếm-Ảnh cuộc biểu tình đòi Hoàng Sa Trường Sa hồi tháng 12, 2007 ở Hà Nội. AFP
-À, có đọc, và nghe tin tức nhưng không tìm hiểu nhiều lắm.
– Vậy thôi, mình dừng câu hỏi về hoa lài ở đây nhé bác. Mình hỏi câu khác, liệu có cái gọi là hoa rau muống, hay hoa sen tương tự không bác nhỉ?
– Theo lẽ tất nhiên, theo quy luật của thời gian, hẳn là phải có…
– Theo quy luật tất nhiên là hoa sẽ nở – không ai cản được bánh xe thời gian. Tuy nhiên cũng cần phải nhớ rằng hoa nở hay không? Không phải chỉ vì bạn ước mơ, mà vì chính cách chăm sóc, vun tưới và nuôi dưỡng nó.
Dù hoa có nở hay chưa nở, nhưng thực trạng nhiễu nhương trên quê hương, nhất là quốc nạn tham nhũng trong thể chế đốc đoán khiến vị tướng lão thành khả kính luôn ưu tư cho vận nước cùng sự tồn vong của dân tộc Việt, là Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, đã xúc cảnh… nhiễu nhương thành thơ khai bút đầu năm, được nhiều trang mạng nhật ký phổ biến. Những vấn thơ ấy như sau:
Hỏi những quan tham lại nhũng
làm giàu chết có mang đi?
Nhắc kẻ nắm quyền hống hách
Nhớ chăng quan chỉ một thì?
Nhắc kẻ độc tài độc đoán
Trên đời từng có Hít-le.
Nhắn kẻ ba hoa dối trá
Tô hồng dễ mấy ai nghe?!
Mục Điểm Blog xin dừng lại ở đây, và mong gặp lại tất cả qúy vị cũng vào giờ này tuần sau.
VIỆT NAM ƠI! TỔ QUỐC ƠI!

Tổ Quốc ơi! Đây tiếng kêu từ sông núi,

Sục sôi trong tim tiếng mẹ gọi ngàn năm.

Tiếng tiền nhân liều chết cứu non sông,

Uống cạn chén hờn căm vì quốc nhục.

 

Với thời gian không vơi bầu máu nóng,

Hận Quê hương quằn quại gót xâm lăng.

Héo hắt tâm tư dằn vặt âm thầm,

Ôi quốc biến trong ta niềm uất hận!

 

Phạm Hồng Thái xưa, danh thơm bất tận,

Công chưa thành nhưng chí cả lưu danh.

Ta nào dám sánh mình trang hào kiệt,

Nhưng quốc thù trĩu nặng gánh trên vai.

 

Kìa Cairo niềm tin thời đại,

Kìa non sông loang máu lệ biển Đông.

Đồng bào ơi! Mộng lấp bể vá trời,

Hãy cùng nhau đứng dậy đi thôi.

 

Hỡi ai cùng khát vọng tự do,

Vá đi thôi dãy sơn hà rách nát!

Khiêng lên vai mảnh tổ quốc điêu linh,

Đứng lên đi cho đất mẹ phục sinh!

 

Đau dân tộc, đau quốc gia tan tác,

Thù xâm lăng thù bán nước tham quan.

Đôi vai gầy thề cứu lấy giang san,

Vì non sông đường gian khó đâu màng!

 

LÊ CHÂN

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: