Hỏa tiễn Trung Quốc làm thay đổi hẳn cục diện châu Á

Xe chở tên lửa Trung Quốc DF-21A tại Bảo tàng Bắc Kinh (wikipedia.org)

Xe chở tên lửa Trung Quốc DF-21A tại Bảo tàng Bắc Kinh (wikipedia.org)

Chương trình hỏa tiễn đạn đạo chống hàng không mẫu hạm của Bắc Kinh đã vượt khỏi tầm vóc vấn đề Đài Loan, để bao trùm cả vùng Đông Á. Nó hỗ trợ cho tham vọng của Trung Quốc tại các vùng biển tranh chấp. Bằng việc gây ấn tượng với các thành tựu kỹ thuật quân sự dù vẫn khẳng định chủ trương hòa bình, Bắc Kinh muốn dập tắt mọi ý đồ chống cự của các quốc gia láng giềng trong khu vực.

Bài viết của hai nhà nghiên cứu Pháp Mathieu Duchâtel và Alexandre Sheldon-du-Plaix, thuộc Asia Centre và ban nghiên cứu lịch sử quốc phòng, đăng trên mục Ý kiến của tờ Le Figaro hôm nay, đã phân tích ý nghĩa các nỗ lực hiện đại hóa quân đội gần đây của Trung Quốc. Theo hai tác giả, loại hỏa tiễn mới của Trung Quốc đã làm thay đổi cục diện tại châu Á.

Bài báo mở đầu bằng nhận định, chuyến viếng thăm Bắc Kinh tuần này của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ, ông Robert Gates đã tái lập lại quan hệ quân sự giữa hai nước, vốn bị Bắc Kinh cắt đứt cách đây một năm để phản đối việc Washington bán vũ khí cho Đài Loan. Việc ông Gates được Bộ tham mưu lực lượng đặc biệt Trung Quốc đón tiếp cho thấy sự trọng thị của chủ nhà, nhưng điều này cũng chưa đủ để làm xoa dịu nỗi lo ngại của Washington trước các tham vọng khu vực của Bắc Kinh.

Đó là vì Trung Quốc xưa nay vẫn giữ bí mật, nhưng nhân dịp này đã úp mở cho thấy các tin tức về các phương tiện quân sự mới của mình. Từ ảnh chụp các chuyến bay thử của loại chiến đấu cơ tàng hình J-20, mà chưa có nhà quan sát nước ngoài nào nghĩ là Trung Quốc đã chế tạo được, cho đến một hàng không mẫu hạm sẽ được hạ thủy vào năm 2012. Bên cạnh đó là các bài báo và lời tuyên bố liên quan đến một loại hỏa tiễn đạn đạo chống tàu thủy, có thể đe dọa việc triển khai các hàng không mẫu hạm Mỹ tại Thái Bình Dương, có nghĩa là đe dọa khả năng bảo vệ các đồng minh Nhật Bản hay Đài Loan của Hoa Kỳ.

Việc sử dụng hỏa tiễn đạn đạo chống lại các hàng không mẫu hạm có vẻ như không tưởng trong thời kỳ chiến tranh lạnh. Matxcơva đã khai thác hướng này trong thập niên 70 với hỏa tiễn R27K được phóng đi từ tàu ngầm, có thể bay xa hàng trăm cây số, nhưng rồi đã bỏ cuộc vì loại tên lửa này không được chính xác.

Ngày nay, trong khi nhiều nước vẫn chuộng sử dụng loại hỏa tiễn tầm xa để bắn hạ tàu chiến của kẻ địch, chương trình hỏa tiễn mới của Trung Quốc tỏ ra mang tính cách mạng.

Bắc Kinh vào thời trước cũng đã có cùng toan tính với Matxcơva, nhưng chính cuộc khủng hoảng tháng ba năm 1996 ở eo biển Formosa đã thúc đẩy cường quốc châu Á này tăng tốc. Vào năm đó, khi Trung Quốc bắn hỏa tiễn vào Đài Loan, Tổng thống Mỹ Bill Clinton đã ra lệnh đưa hai hàng không mẫu hạm nguyên tử đến để hỗ trợ cho đảo quốc này, trong thời điểm diễn ra cuộc phổ thông đầu phiếu đầu tiên để bầu Tổng thống Đài Loan. Lo ngại chính quyền Đài Bắc, với sự ủng hộ của Mỹ, sẽ đòi độc lập, Quân ủy Trung ương Trung Quốc đã quyết định dành ưu tiên cho chương trình hỏa tiễn đạn đạo chống chiến hạm.

Việc Trung Quốc chế tạo được hỏa tiễn đạn đạo có vận tốc trên 70km/h, tấn công được mục tiêu cách xa 2.500km, thật khó tưởng tượng. Loại hỏa tiễn này cần có phương tiện điều chỉnh đường bay của nó lúc sắp đáp xuống mục tiêu, để các bộ phận cảm ứng tìm ra được chiếc tàu địch. Hỏa tiễn này có thể tung ra những loạt bom chùm quy ước, không phải để bắn chìm hàng không mẫu hạm, mà để làm tê liệt đường băng không cho máy bay trên tàu cất cánh.

Theo bài báo, việc công bố thông tin của chương trình trên có vẻ nhằm mục đích hù dọa. Cho dù chưa thành hiện thực, nhưng loại hỏa tiễn trên đã làm thay đổi luật chơi, trước hết là giúp áp đảo tinh thần. Do chưa có đối đầu thực sự, nên còn tùy thuộc vào quyết tâm của Washington có chấp nhận rủi ro khi triển khai các hàng không mẫu hạm trong trường hợp có xung đột khu vực hay không, trong lúc mà vùng biển châu Á đang căng thẳng với các hoạt động quân sự.

Các tác giả nhận định, chương trình hỏa tiễn đạn đạo chống chiến hạm của Bắc Kinh đã vượt khỏi tầm vóc vấn đề Đài Loan, để bao trùm cả vùng Đông Á. Nó hỗ trợ cho tham vọng của Trung Quốc, tại vùng biển giữa duyên hải nước này và chuỗi quần đảo gần Nhật Bản, Đài Loan, Philippines, Indonesia – toàn là các đối tác của Hoa Kỳ. Mọi tranh chấp lãnh thổ với Bắc Kinh đều ở đây : từ quần đảo Senkaku/Điếu Ngư và vùng mỏ khí Xuân Hiêu tranh chấp với Nhật, cho đến quần đảo Trường Sa đang mà Việt Nam, Malaisia và Philippines đòi chủ quyền. Bài báo kết luận, bằng việc gây ấn tượng với các thành tựu kỹ thuật quân sự dù vẫn khẳng định chủ trương hòa bình, Bắc Kinh muốn dập tắt mọi ý đồ chống cự của các quốc gia láng giềng trong khu vực.

Vụ gián điệp công nghiệp ở Renault : Rõ ràng có bàn tay Trung Quốc

Liên quan đến vụ gián điệp công nghiệp ở tập đoàn xe hơi Pháp Renault, nhật báo Le Monde số đề ngày hôm nay đã nêu rõ tên các tập đoàn Trung Quốc bị nghi ngờ có dính líu.

Từ tháng 2/2010, một tài khoản tại Lichtenstein mang tên ông Michel Balthazard, giám đốc phụ trách dự án, thành viên ban giám đốc Renault đã được một nguồn tiền từ Thượng Hải và Malta, rót vào cứ mỗi hai tháng số tiền 40.000 euro, tổng cộng là 130.000 euro. Từ tài khoản Lichtenstein, hàng tháng lại chuyển sang cho tài khoản ông Bertrand Rochette, trợ lý của ông Balthazard 5.000 euro. Nguồn gốc của số tiền trên, theo như điều tra do thám tử tư của Renault tiến hành, là từ China Power Grid Corporation, thông qua một số trung gian, một cái tên rất gần gũi với State Grid Corporation of China, Tập đoàn Phân phối và Truyền tải Điện Trung Quốc. Còn ông Matthieu Tenenbaum, phó giám đốc chương trình xe hơi điện của Renault thì nhận được nửa triệu euro, chuyển vào tài khoản của ông này ở Thụy Sĩ. Số tiền trên đến từ China Aviation Industry Corporation, Tập đoàn Kỹ nghệ Hàng không Trung Quốc.

Le Monde cho biết, cả hai tập đoàn trên của Trung Quốc đều là thành viên của một khối gồm 16 tập đoàn quốc doanh chủ yếu được Bắc Kinh giao nhiệm vụ phải nắm vững cho được các kỹ thuật xương sống trong việc chế tạo xe hơi chạy bằng điện. Riêng Tập đoàn Kỹ nghệ Hàng không Trung Quốc từ năm ngoái đã liên doanh với Hà Bắc để thành lập một phòng thí nghiệm chuyên nghiên cứu về các loại bình điện, chất xúc tác, điện cực thế hệ mới nhằm sản xuất được các xe buýt chạy bằng điện từ năm nay.

Việc tập đoàn Renault do sợ lộ bí mật kinh doanh, đã tự ý mướn thám tử tư điều tra trong mấy tháng qua thay vì báo cho nhà chức trách Pháp, đã khiến chính phủ và cơ quan chức năng Pháp hết sức bực bội. Đặc biệt là khi Cơ quan Phản gián Pháp đã báo động liên tiếp ngay từ tháng 6,7,8/2010 về việc Trung Quốc mua lại các công ty gia công của Renault ngay trên đất Pháp, và đang dòm ngó kỹ thuật bình điện và các thành tựu khoa học khác của tập đoàn xe hơi Pháp.

Tunisia : Tự do đã có thể với đến lãnh địa của Hồi giáo

Các tờ báo lớn xuất bản ở Paris hôm nay đều chạy tựa lớn về việc tổng thống Tunisia phải chạy trốn ra nước ngoài dưới áp lực của dân chúng, với làn sóng biểu tình dữ dội chưa từng thấy suốt một tháng qua. « Ben Ali bị đường phố truy đuổi », tựa của Le Figaro. Nhật báo cánh hữu đăng ảnh xe tăng bên cạnh đám đông trên đường phố, và cho biết thêm là nước Pháp không hề muốn đón tiếp ông Ben Ali sang tị nạn. « Ben Ali, hãy biến đi ! » – ảnh bìa của nhật báo cánh tả Libération là một phụ nữ giận dữ đưa cao tờ giấy có dòng chữ trên. Đối với nhật báo Cộng sản L’Humanité, « Tunisia phá tung xiềng xích ». Nhật báo France Soir lo ngại « Sau ông Ben Ali là một chế độ dân chủ hay là sự hỗn loạn ? ». Tuy là ngày nghỉ hàng tuần, bản trên mạng của tờ báo kinh tế Les Echos hôm nay vẫn đưa tít đầu « Tunisia : Tổng thống đào thoát đã đến Ả rập Xê út ». Còn nhật báo Le Monde phát hành từ chiều hôm qua chỉ kịp đưa tựa « Tunisia : Lá bài cuối cùng của ông Ben Ali ».

Ở trang trong, Le Figaro nhận định, quân đội đã đóng vai trò quan trọng trong việc làm sụp đổ chế độ của ông Ben Ali. Các tướng lãnh đã từ chối đàn áp người biểu tình, và thậm chí còn vô hiệu hóa bộ máy an ninh. Khác với một số quan chức cao cấp của Bộ Nội vụ có công ty làm ăn riêng, đa số các nhà lãnh đạo quân sự không dính dáng đến việc kinh doanh, và cũng không muốn can thiệp vào lãnh vực chính trị. Nhưng Le Figaro cũng băn khoăn, không biết quân đội Tunisia có ngăn được các hành động của một số người quá khích bên lực lượng an ninh hay không.

Trong bài xã luận, Le Figaro cho rằng sự chuyển tiếp chế độ ở Tunisia có giá trị thử nghiệm đối với các quốc gia có lãnh đạo độc tài tương tự. Ông Ben Ali là nhà lãnh đạo Ả rập đầu tiên phải từ bỏ quyền lực dưới sức ép của đường phố. Nhắc lại vụ vua Iran bị lật đổ năm 1979 mở đường cho cuộc cách mạng Hồi giáo của giáo chủ Khomeyni, tờ báo cho rằng cần phải hết sức cảnh giác.

Nhật báo cánh tả Libération dành đến năm trang báo khổ lớn để nói về Tunisia, với các bài phóng sự, phỏng vấn. Bài xã luận của Libération khi hoan nghênh một Tunisia tự do, quan niệm rằng trước khi đặt câu hỏi, liệu sắp tới nước này sẽ hướng đến một chế độ dân chủ, vô chính phủ hay một chế độ độc tài mới, thì tạm thời hãy vui mừng trước biến cố chính trị trên.

Tờ báo chỉ trích chủ trương thực dụng muốn ủng hộ một chế độ độc tài tham nhũng nhằm cản bước mối đe dọa Hồi giáo. Theo Libération, thì từ nay có thể tin rằng giá trị của tự do không chỉ dành riêng cho phương Tây, mà còn có thể với tới được các lãnh địa của Hồi giáo ; và từ Tunisia cho đến Bắc Kinh hay Vácxava, vẫn có những con người sẵn sàng chết cho tự do.

Rừng nhiệt đới Indonesia vẫn đang bị đe dọa

Quay lại với châu Á, « Số phận các khu rừng đang làm chia rẽ chính phủ Indonesia », tựa một bài báo trên Le Monde. Một quyết định gia hạn hai năm về việc giao khai thác rừng lẽ ra sẽ có hiệu lực từ đầu năm nay nhưng đến nay vẫn chưa được phê chuẩn, cho thấy có sự bất đồng ở cấp cao nhất.

Le Monde cho biết, từ tháng 5 năm ngoái, tổng thống Yudhoyono đã hứa hẹn sẽ hạn chế nạn phá rừng. Nhưng áp lực của các công ty khai thác gỗ, sản xuất dầu cọ và giấy là rất mạnh. Bộ Lâm nghiệp đứng về phe các doanh nghiệp, ngoài các khu rừng nguyên sinh cần được bảo vệ, muốn cho gia hạn khai thác luôn các khu rừng thứ cấp, đi ngược lại với ý kiến các cố vấn Tổng thống. Tờ báo nói thêm, Indonesia vốn là một trong những quốc gia mà rừng bị tàn phá nhiều nhất trên thế giới. Nước này có diện tích rừng nhiệt đới đứng thứ ba thế giới sau Brazil và Congo, với tổng diện tích 98 triệu hecta, nhưng hàng năm bị mất đi đến 1 triệu hecta do nạn phá rừng lậu.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: