Tin Ngòai Nước 10/01/2011

  
Tín Châu tổng hợp
RFA  

Dân biểu Úc Luke Simpkins không được phép thăm LM Nguyễn Văn Lý

2011-01-09
Hai ngày sau khi tùy viên chính trị của tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam là ông Christian Marchant bị công an hành hung khi đến thăm Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Nhà Chung Huế thì dân biểu Luke Simpkins của nước Úc cũng tới Nhà Chung với mục đích tương tự.

Ai sẽ nắm những chức vụ chủ chốt sau Đại hội Đảng lần thứ 11?

2011-01-09
Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 11 sắp diễn ra từ ngày 12 đến 19 tháng 1 sắp tới.

Tin tặc “Tần Thủy Hoàng” đánh phá báo Người Việt

2011-01-09
Trong thời gian gần đây, xem chừng như tin tặc ngày càng tấn công mạnh mẽ những cơ sở truyền thông độc lập chú trọng tới việc cổ võ cho nhân quyền, dân chủ, tự do, trong đó có báo Người Việt trụ sở tại tiểu bang California, Hoa Kỳ.

Quân đội áo đen của Thái bắn chết người dân Campuchia vượt biên

2011-01-09
Mặc dù Chính phủ Hoàng gia Campuchia và Thái Lan từng thỏa thuận không dùng bạo lực đối với người dân vượt biên trái phép, nhưng đến nay người dân Campuchia vẫn bị quân đội áo đen của Thái Lan bắn chết trong khi họ vào đất Thái để tìm gỗ.

Tin Việt Nam

Tin Quốc tế

BBC 
thứ hai, 10 tháng 1, 2011 

Robert Gates đến Trung Quốc

  Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc tìm cách làm nhẹ chuyện phát triển quốc phòng, sau cuộc nói chuyện với Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert Gates ở Bắc Kinh.
Ông Lương Quang Liệt khẳng định Trung Quốc không tạo ra mối đe dọa và đi chậm hàng chục năm so với các nước có kỹ thuật hiện đại hơn.
Ông Gates đang trong chuyến công du bốn ngày sang Trung Quốc nhằm làm lạnh căng thẳng trước khi chủ tịch Hồ Cẩm Đào sang Hoa Kỳ vào tuần sau.
Quan hệ quốc phòng giữa hai nước có thời gian tạm ngưng hồi đầu năm ngoái sau hợp đồng bán vũ khí Mỹ sang Đài Loan.
Ông Lương và ông Gates đều nói với các phóng viên sau cuộc họp rằng họ đồng ý cần tiếp tục hợp tác quốc phòng mạnh và không bị ảnh hưởng bởi chính trị.
Ông Lương nói Bắc Kinh tiếp tục quan ngại về thái độ của Hoa Kỳ với Đài Loan, trước khi tìm cách trấn an Hoa Kỳ về tham vọng quân sự của Trung Quốc.
“Các nỗ lực mà chúng tôi đặt vào nghiên cứu và chế tạo các hệ thống vũ khí không hề nhắm vào bất kỳ nước thứ ba nào.”
Ông nói phát triển quân sự của Trung Quốc “hoàn toàn phù hợp và thống nhất với tăng trưởng của Trung Quốc như một cường quốc kinh tế và chính trị”.
Ông Gates nói cả Tổng thống Mỹ Barack Obama và Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào “rõ ràng tin là quan hệ quốc phòng với quốc phòng mạnh mẽ là quan trọng”.
Ông nói tin rằng giới lãnh đạo quân sự Trung Quốc “cam kết thực hiện chỉ thị của hai lãnh đạo” như ông đã làm.
Ông Gates sẽ sang Nam Hàn và Nhật Bản vào cuối tuần, với câu chuyện Bắc Triều Tiên đang được quan tâm cao.
Quan sát kỹ
Vài ngày trước khi ông Gates hạ cánh xuống Bắc Kinh, các trang mạng đăng tải những bức hình có vẻ như là chụp một mô hình thử nghiệm máy bay tàng hình, không bị radar phát hiện.
Trung Quốc không bình luận chính thức gì về các bức ảnh, nhưng một lần nữa hướng sự chú ý về quá trình hiện đại hóa quân sự của Trung quốc.
Hoa Kỳ là nước đang sở hữu chiếc máy bay tàng hình duy nhất đang hoạt động trên thế giới, Lockheed Martin F-22 Raptor.
Trước cuộc họp, ông Gates nói Trung Quốc “rõ ràng có sức lực khiến một số khả năng của chúng ta gặp nguy cơ”.
“Chúng ta phải chú ý đến họ, phải phản ứng phù hợp với các chương trình của chính chúng ta.”
Hoa Kỳ vốn quan sát kỹ trong lúc Trung Quốc tăng khả năng quân sự, đặc biệt là chuyện nước này chế tạo tên lửa được coi là có thể diệt hàng không mẫu hạm, một hệ thống mặt đất với tầm bắn xa 2.900km.
Các lực lượng tác chiến của Hoa Kỳ, bao gồm hàng không mẫu hạm, đóng căn cứ ở vùng biển phía nam Trung Quốc.
Ngân sách quốc phòng của Mỹ hiện vẫn là lớn nhất trên thế giới, vào khoảng 700 tỷ USD, nhưng Trung Quốc là nước lớn thứ hai và mức độ tăng có thể sẽ lên cao trong năm nay.
Ngân sách quốc phòng chính thức của Trung quốc tăng bốn lần tính từ 1999 đến 2009 trong lúc kinh tế tăng trưởng.
Năm ngoái, Trung Quốc thông báo mức tăng thấp hơn bình thường là 7,5% lên thành 76,3 tỷ USD.
Phóng viên BBC ở Bắc Kinh Martin Patience nói có sự lo ngại ở Trung Quốc rằng Hoa Kỳ tìm cách bao vây bằng cách tăng liên minh quân sự trong khu vực.
Hồi tháng Hai năm ngoái, Bắc Kinh cắt quan hệ quốc phòng với Hoa Kỳ, sau khi Washington bán 6,4 tỷ USD tiền vũ khí cho Đài Loan.
Bắc Kinh coi hòn đảo có chính phủ riêng là một tỉnh ly khai và có hàng trăm tên lửa nhắm vào Đài Loan, từng dọa sẽ dùng vũ lực để kiểm soát nếu nước này chính thức tuyên bố độc lập.

‘Việt Nam không có nhu cầu đa đảng’

Trước thềm Đại hội XI, quan chức Đảng Cộng sản nói Việt Nam dứt khoát không đa nguyên đa đảng.
Ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên ban Chấp hành Trung ương Đảng, Tổng biên tập báo Nhân dân khẳng định trong một cuộc họp báo sáng thứ Hai 10/01 tại Hà Nội rằng: “Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng và dứt khoát không đa nguyên đa đảng”.
Theo ông Huynh, người cùng ngồi ghế chủ tịch đoàn bên cạnh một số quan chức Đảng cao cấp khác, trong đó có Trưởng Ban Tuyên giáo Tô Huy Rứa, “năm 1946 Việt Nam đã có một số đảng nhưng sau khi thực dân Pháp quay lại xâm lược thì chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam cùng với nhân dân kháng chiến, bảo vệ tổ quốc”.
Ông cũng nói Đảng Cộng sản “đang lãnh đạo nhân dân giành thắng lợi” trong quá trình xây dựng và bảo vệ đất nước.
Phát biểu của ông Đinh Thế Huynh cho thấy Đảng Cộng sản Việt Nam trong các văn kiện tại đại hội sắp diễn ra sẽ vẫn kiên định về đường hướng.
Trong khi đó, sau đúng một ngày họp, Hội nghị 15 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng với nội dung chủ yếu là chốt lại nhận sự, đã kết thúc.
Trong lời phát biểu bế mạc, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh nói hội nghị 15 đã “hoàn thành tốt đẹp những nhiệm vụ đề ra”.
Các ủy viên Trung ương đã thông qua danh sách giới thiệu bổ sung nhân sự Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương khóa XI và thông qua Báo cáo của Ban Chấp hành Trung ương khóa X về phương án nhân sự Ban Chấp hành Trung ương khóa XI để trình Đại hội XI.

Bầu cử trực tiếp

Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng và dứt khoát không đa nguyên đa đảng.
Ủy viên Trung ương Đinh Thế Huynh
Hội nghị 15 họp chỉ vài ngày trước khi Đại hội khai mạc được cho là chỉ dấu phương án nhân sự còn chưa ngã ngũ.
Đồng thuận về nhân sự là điều kiện tối quan trọng để Đại hội Đảng có thể được coi là thành công.
Tuy nhiên, dàn nhân sự lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng sẽ không được công bố cho tới tận khi Đại hội Đảng XI diễn ra, khai mạc chính thức vào thứ Tư 12/01.
Trong cuộc họp báo sáng thứ Hai, ông Trần Lưu Hải, Phó ban Tổ chức Trung ương Đảng, nói có thể có khả năng cho bầu trực tiếp chức vụ cao nhất trong Đảng là Tổng Bí thư “nếu đa số đại biểu thấy rằng nên bầu trực tiếp”.
Nếu việc này xảy ra trên thực tế thì đây sẽ là lần đầu tiên có việc bầu trực tiếp thay vì thông qua đề cử của Trung ương.
Ông Hải nói quá trình thí nghiệm bầu trực tiếp bí thư các cấp huyện, tỉnh, cho kết quả tốt và “được dư luận đồng tình”.
Ông cũng cho hay tại đại hội lần này, số người được giới thiệu vào Ban Chấp hành Trung ương khóa XI sẽ lớn hơn số vị trí trong Trung ương Đảng ít nhất 15%.
Được biết, con số ủy viên Trung ương khóa XI sẽ là khoảng 200, tương đương khóa X. Trong đó, con số ủy viên chính thức sẽ là 175 và 25 là ủy viên dự khuyết.
Như vậy so với khóa X, số ủy viên chính thức sẽ tăng lên 15 người, còn con số ủy viên dự khuyết sẽ giảm đi.
Cũng như Đại hội trước, Đại hội XI cho phép đại biểu tự ứng cử không cần giới thiệu của Ban Chấp hành Trung ương. Tuy nhiên, theo ông Trần Lưu Hải, cho tới nay mới chỉ có một đơn tự ứng cử.

Yếu tố bất ngờ

Ông Hải nói đương kim tổng bí thư, ông Nông Đức Mạnh, sẽ không tiếp tục đảm nhiệm chức vụ.
“Theo quy định của Đảng, Tổng bí thư không làm quá hai nhiệm kỳ. Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã làm hai nhiệm kỳ và tuổi cũng cao (71 tuổi) nên đồng chí không tham gia Ban chấp hành trung ương khóa tới”.
Sau khi Hội nghị 14 kết thúc hôm 21/12, thông tin được tung ra rằng ông Nguyễn Phú Trọng, đương kim Chủ tịch Quốc hội, sẽ trở thành Tổng Bí thư mới của Đảng.
Một số nguồn tin nước ngoài cũng nói hai vị trí chủ chốt khác là Chủ tịch nước và Thủ tướng sẽ về tay hai ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng.
Tuy nhiên, những ngày gần đây lại xuất hiện thông tin trái chiều, nói có nhiều phản ứng từ phía giới cựu lãnh đạo và lão thành cách mạng về các lựa chọn nhân sự trên.
Có ý kiến cho rằng cho tới phút chót, tức tại Đại hội Đảng, vẫn có thể còn yếu tố bất ngờ.
Giáo sư Carlyle Thayer, nhà quan sát từ Australia, nói để được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương, ứng viên phải được ít nhất 50% phiếu thuận của đại biểu.
“Không thể loại trừ khả năng đề cử được Trung ương thông qua không thu đủ số phiếu.”
Điều có thể gây bất ngờ thứ hai, theo ông là quy chế bầu cử trực tiếp hoặc “nếu được bỏ phiếu dù chỉ để thăm dò ý kiến thôi, kết quả bỏ phiếu nếu được công bố sẽ là điều đáng chú ý vì nó cho thấy chỉ số tín nhiệm của các ứng viên”.
                                                                                     
VOA 

71 người tử nạn trong vụ rơi máy bay của hàng không Iran

Một máy bay chở khách của hàng không Iran đã rơi trong lúc thời tiết xấu hôm Chủ nhật tại đông bắc nước này, khiến ít nhất 71 người trong số 106 người trên máy bay tử nạn.

Giám đốc hội Chữ Thập Đỏ Iran, ông Mahmoud Mozaffar, nói trên đài truyền hình nhà nước rằng thêm 35 người bị thương sau khi máy bay tìm cách đáp khẩn cấp xuống gần thành phố Urumiyeh, cách thủ đô Tehran chừng 700 kilmét về hướng tây bắc.

Nhà chức trách cho hay một số hành khách sống sót và chỉ bị thương nhẹ, trong lúc những người khác phải nhập viện. Có ít nhất 10 người trong phi hành đoàn trên phi cơ.

Trước đó thông tấn xã Iran đã cho tin với những con số khác trên chuyến máy bay Boeing 727, mà hãng tin Mozaffar nói rằng đã bị tan nát thành từng mảnh nhưng lại không phát nổ khi rơi xuống khu đồng ruộng gần thành phố Uru Muyeh.

Phi cơ này đang trên đường từ Tehran bay đi thì bị rơi. Người ta chưa rõ nguyên nhân của tai nạn. Tuyết dày và sương mù đang gây trở ngại cho nỗ lục tiếp cứu.

Đã xảy ra một số tai nạn máy bay tại Iran hồi gần đây, thường là do máy bay đã cũ và bảo trì kém. Lệnh cấm vận của Hoa Kỳ nhắm vào nước Cộng hòa Hồi giáo này đã khiến nước này không thể mua máy bay mới hay đồ phụ tùng cho máy bay từ các nước phương Tây. 

Hàng nghìn nhà hoạt động chống chính phủ Thái Lan đã tuần hành ở thủ đô Bangkok, trong một hoạt động thể hiện sức mạnh lớn nhất kể từ khi một cuộc biểu tình lớn đã dẫn tới cuộc đàn áp đẫm máu của quân đội hồi năm ngoái.

Thái Lan: 30.000 người biểu tình chống chính phủ
Khoảng 30.000 nhà hoạt động được biết tới với tên gọi Áo Đỏ hôm nay đã tụ tập quanh Đài tưởng niệm Dân chủ, và tuần hành tới một khu mua sắm sang trọng ở trung tâm thành phố, gây cản trở giao thông trên một tuyến đường chính.Phe Áo Đỏ đã biểu tình ngồi tại nơi này từ tháng Tư tới tháng Năm năm ngoái, làm tê liệt trung tâm thủ đô Bangkok, sau đó đã đụng độ trên đường phố với các lực lượng an ninh chính phủ.

Bạo lực đã làm khoảng 90 người thiệt mạng, phần lớn là dân thường.

Những người biểu tình đã lên tiếng yêu cầu bầu cử sớm nhằm thay thế một chính phủ họ coi là trái phép và phục vụ cho tầng lớp giàu có.

Trong cuộc tuần hành hôm nay, phe Áo Đỏ kêu gọi chính phủ của Thủ tướng Abhisit Vejjajiva thả các nhà lãnh đạo của họ đã bị bắt và bị cáo buộc tội khủng bố vì liên quan tới cuộc biểu tình lớn hồi năm ngoái.

Các nhà hoạt động cũng yêu cầu công lý đối với những người biểu tình Áo Đỏ từng sát cánh bên họ và đã bị thiệt mạng trong cuộc đàn áp của quân đội.

Giới hữu trách đã triển khai 1.000 cảnh sát tới duy trì trật tự. Cuộc tuần hành tỏ ra khá ôn hòa.  

Bến Tầm Xuân
(01/10/2011) (Xem: 174)
Tác giả : Trần Kiêm Đoàn
Bến Tầm Xuân

Trần Kiêm Đoàn
Xuân sanh, Hạ chín, Thu héo, Đông tàn.  Nếp nghĩ xuôi dòng đang đi theo một con đường mòn miên viễn như thế.  Bỗng có một vị sơn tăng – như thiền sư Mãn Giác (1090) chẳng hạn – huơ tay, mỉm cười, tầm nhìn hướng ra ngõ vắng đầy sương, ánh mắt bắt gặp một cành mai hôm trước và kêu lên hồn nhiên:
 “Đình tiền tạc dạ nhất chi mai!”
   Đừng tưởng Xuân tàn hoa rụng hết,
   Hôm qua sân trước, một cành mai.
Tiếng chổi trong tâm của người quét lá sân chùa vọng lại:
   Đừng tưởng tuổi già răng rụng hết
   Bảy mươi còn mọc chiếc răng khôn.
Cái “tưởng” là một định kiến ước lệ, khô cằn; trong khi hiện thực là dòng tươi mát, trôi chảy thường hằng.  Thiền sư và người quét lá sân chùa chẳng có gì khác nhau.  Chỉ có một lằn ranh chưa gặp.  Nhưng rồi có thể gặp nhau trong nháy mắt; một lúc nào đó sẽ gặp; hay không bao giờ gặp:  Tri giác và Tuệ giác.
 Mai nở sớm hay mai cũ của mùa Xuân năm trước là câu hỏi theo cái nhìn cảm giác đời thường.  Nhưng với sự tinh anh từ ánh mắt đang phóng nét nhìn lạnh cả hư không, về thế giới hư huyễn – mà chữ nghĩa nhà Phật thường gọi là “quán niệm vạn pháp vô thường” – thì đó chẳng phải là cành mai mới cắt trong vườn nhà ở làng Hương Cần, vác qua Huế bán ở chợ hoa ngày Tết Thương Bạc mà là cành mai “thật”, cành mai tinh túy mang bản chất của mọi cành mai từ cổ sơ đến hôm nay và mãi mãi.
Dựa theo thơ của danh tăng Ashi Zumi, phái Tào động Nhật Bản thì có thể nói như thế này:  Cắt một nhành mai hình tướng. Cắm vào bình thủy tinh. Có một cành mai thể tánh. Ẩn trong lòng biển xanh.  Phải chăng như Mẹ là hình tướng mà Tình Yêu cao tuyệt vô biên của mẹ cho con là thể tánh?  Mẹ không còn nữa, tình yêu của mẹ ẩn trong lòng biển xanh.
Như ngày xưa, cụ nghè tam nguyên Yên đổ Nguyễn Khuyến cũng nhìn thấy: “Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái. Một tiếng trên không ngỗng nước nào?!” Nhưng đây là cái nhìn thông qua cảm xúc, tri giác.  Có người hỏi: “ Văn chương tự cổ vô bằng cớ.  Văn chương từ xưa là sản phẩm của cảm xúc nên không có bằng cớ gì cả. Vậy thì căn cứ vào đâu để nói Nguyễn Khuyến không là một thiền sư như Mãn Giác của hơn nghìn năm trước?”  Hình như chỉ có một sự khác nhau rất nhỏ.  “Hình như” vì bạn và ta, và cả vũ trụ vô biên nầy đều giả tạm, huống chi là một dòng tư tưởng mơ hồ (?!). Thiền sư Mãn Giác nhìn vạn sự qua nét nhìn tĩnh lặng mà như xoáy vào nhịp biến dịch thành trụ hoại không.  Cụ nghè Nguyễn Khuyến nhìn đối thể với sự hồ nghi chất vấn.  Còn hồ nghi sẽ thiếu vắng một nụ cười tuệ giác.
Mấy chùm trước giậu “hoa năm ngoái” của Nguyễn Khuyến là hình tướng mà cành mai “đình tiền tạc dạ” của Mãn Giác là thể tánh.  Mai nở thông qua cái nhìn tuệ giác – Tuệ giác mùa Xuân.
Nụ cười, tuệ giác và mùa Xuân là ba khái niệm và ba hình ảnh riêng biệt.  Nhưng khi kết hợp và hòa quyện vào nhau sẽ thành một nguồn vui trong mơ ước.  Nhân gian ai lại không thích nụ cười; ai mà chẳng muốn mùa Xuân.  Muốn hái nụ tầm Xuân và tắm bến tầm Xuân nhưng chẳng biết mặt mũi cái “nụ xanh biếc” hay cái bến vạn lý sơ xưa đó như thế nào và ở chốn nào.  Tìm đâu cho gặp khi nó ở chính trong ta.  Nó là tiếng pháo khi vui, sương khói khi buồn, đóa hoa khi yêu và nỗi đau khi ghét.  Khi tìm nỗi lòng trên sông núi thì chính sông núi là nỗi lòng.  Ngay khi hết một đời buồn vui, xuôi tay về đất; người ở lại thì khóc bù lu bù loa, thế mà người ra đi vẫn muốn cười, tuy hơi làm biếng hả miệng:  Ngậm cười nơi chín suối!
Tôn giáo ra đời cũng chỉ vì nhân gian thích nụ cười vĩnh cửu.  Tâm lý muốn lên Thiên Đàng, hay về Niết Bàn cũng chỉ vì… ham vui!  Một tâm thức không còn  ham vui là đã bị đóng băng trong khổ đau và phiền não.  Mọi hồng ân cứu rỗi hay độ trì đều chẳng còn tác dụng gì lên sỏi đá.  Bởi vậy, những thế giới hứa hẹn của các tôn giáo sau khi chết mà không có những an lạc vĩnh hằng, yên nghỉ đời đời, chim trời ca hát, nhạc trời véo von, niềm vui vĩnh cửu, hoa thơm cỏ lạ bốn mùa thì hết thảy những người thích cười sẽ “trả lại vé” đã mua với giá một đời tin cẩn, mong cầu niềm vui cho chuyến xe thổ… mộ cuối cùng!
Người theo đạo Phật thể hiện giấc “mơ vui” của mình qua hình ảnh đức Phật Di Lặc.  Theo niềm tin và tín lý nhà Phật thì có ba đời, mười phương Phật.  Có hằng hà sa số chư Phật trong ba đời quá khứ, hiện tại và vị lai.  Thích Ca Mâu Ni là đức Phật của thời hiện tại trong cõi Diêm Phù Đề mà chúng ta đang ở.  Đức Phật tương lai của cõi người nầy sẽ là Phật Di Lặc (Maitreya: Gốc chữ Phạn Maitri, có nghĩa là từ bi, yên vui) là một vị đại bồ tát đang ngự ở cung trời Đâu Suất.  Nếu chỉ riêng Việt Nam ta cũng đã có gần cả trăm kiểu cười, cách cười và nụ cười khác nhau thì thế giới cũng nhìn về biểu tượng yên vui của đức Phật Di Lặc qua nhiều dáng vẻ phong phú như thế.
Tuy đạo Phật có nhiều bộ phái và pháp môn khác nhau, nhưng hình ảnh Phật Di Lặc vẫn trở thành một ước vọng chung tràn đầy niềm vui và hạnh phúc ở chân trời tương lai.  Đức từ bi của Phật Di Lặc được biểu hiện qua nhiều hình tướng khác nhau, tương hợp với điều kiện và hoàn cảnh xã hội, bản chất con người và đặc tính văn hóa của từng xứ, từng vùng.
Qua những tượng đài và kinh văn Ấn Độ thì Phật Di Lặc là hiện thân của từ bi và trí tuệ với dáng vẻ minh triết, trầm tư.  Với Tây Tạng, Tích Lan thì Phật Di Lặc là hóa thân của sự tái sinh an lạc và huyền nhiệm với dáng vẻ đẹp đẽ cao cả và huyền bí.  Nhưng tới đất Trung Hoa thì Phật Di Lặc là biểu trưng của sự hoan hỷ, phong phú, mãn nguyện với nụ cười khoan khoái, sắc diện béo tròn, thân đầy, bụng phệ,  lúc nào cũng sẵn lòng dang tay đón nhận mọi người.  Dưới ảnh hưởng sâu rộng và lâu dài của kinh điển toàn bằng chữ Hán từ Trung Hoa du nhập vào nước ta (Hán tạng), hình tượng đức Phật Di Lặc ở Việt Nam vẫn chưa đạt được một bản sắc thuần Việt của tinh thần “ Nam quốc sơn hà Nam đế cư”. Cũng là Nụ Cười Di Lặc, nhưng bản chất văn hóa “cung hỷ phát tài” của Trung Quốc làm mất đi tính chất tuệ giác của nguồn suối mơ ước tâm linh.  Nhiều nơi lẫn lộn giữa Phật Di Lặc và ông Thần Tài.  Thậm chí, khi mang ảnh tượng đức Di Lặc của Việt Nam và Trung Quốc sang các nước Âu Mỹ thì trở thành những ông Phật Mập (Fat Buddha), Phật Cười (Laughing Buddha), Phật Phát Tài (Lucky Buddha) hoặc những hình thức tương tự để trang trí quanh những bồn hoa, hồ cá ở vườn sau.
Từ bi là lòng thương không mù quáng,  trí tuệ là sự hiểu biết không cực đoan và hoan hỷ là niềm vui không dung tục. Tuy nhiên, qua lăng kính Đại Thừa của Phật giáo Trung Hoa – được đâm chồi nẩy lộc trong khung cảnh xã hội nông nghiệp và buôn bán nhỏ, giữa hoàn cảnh văn hóa Khổng, Lão và phiếm thần dân gian làm xương sống tâm linh – phật Di Lặc trở thành biểu tượng của sự hoan hỷ, sung mãn, hạnh phúc mang tính phàm trần, thực dụng. Vì con người tạo ra tôn giáo; chứ không phải tôn giáo tạo ra con người nên con người có quyền chối bỏ tôn giáo, nhưng tôn giáo không thể chối bỏ con người.  Cho nên, không ít người đã chơi trò dung dăng, dung dẻ với quyền tự do tâm linh để trói buộc chính mình và người khác vào một sự dính mắc trầm kha như bệnh dịch hạch. Chỉ riêng trên đất Trung Quốc từ thế kỷ thứ III đến nay, đã có tới con số hàng trăm nhân vật theo Phật giáo xuất gia và tại gia tự xưng là “hiện thân của Phật Di Lặc” giáng trần.  Việt Nam ta cũng không thiếu những ông đồng bà vãi như thế. Nhưng tất cả con người và vọng động đều đến rồi đi như những hiện tượng chiến tranh, dịch họa.
Thật ra, đức Phật Di Lặc là tâm ảnh nói lên niềm hy vọng thường an lạc; là biểu tượng mong cầu cho một tương lai thịnh vượng, tươi sáng. Đời có bao nhiêu niềm ước mơ tốt đẹp thì sẽ có bấy nhiêu mẫu hình tướng của nụ cười Di Lặc.  Nếu có chăng điều quan ngại thì nó sẽ không dừng lại ở mức độ hình tướng mà ở tác dụng của phương tiện.  Nếu nụ cười “niêm hoa vi tiếu” của Ca Diếp là sự khai mở của tuệ giác, nhìn đóa sen trên tay Phật mà thấy hết tánh sen là tánh Phật; thấy ngó sen đang ở trong bùn vẫn theo dòng sinh diệt, lặng lẽ nhô lên khỏi mặt nước và có ngày nở rộ tỏa ngát hương thì nụ cười Di Lặc cũng sẽ “đồng nhất thể” tương ưng như thế.  Đó là một nụ cười rất đẹp và trọn lành không phân biệt Bố Đại Hòa Thượng khi cho hay Thằng Bờm khi nhận.
Càng ngày, những nước văn minh Âu Mỹ càng nghiên cứu sâu rộng để tiếp nhận và trân trọng tinh thần phá chấp, từ bi và hóa giải của đạo Phật.  Nhưng khác với người phương Đông, ngưởi phương Tây không còn ảo tưởng về vai trò “cứu rỗi” vô điều kiện của tôn giáo. Bởi vậy, họ tìm đến đạo Phật như một triết lý, một nghệ thuật sống và đồng thời là một tôn giáo.  Một câu hỏi thường xuyên xuất hiện của những người Âu Mỹ mang nặng định kiến thần học phương Tây khi nhìn về đạo Phật là: “Đạo Phật là một hệ thống triết lý, một học thuyết vô thần hay một tôn giáo?” Người hiểu đạo (nói chung) trả lời không ngập ngừng: “Thưa, cả ba!”  Nhưng cũng có người bị dị ứng với khái niệm “vô thần”.  Dị ứng bởi vì tư tưởng bị đóng khung và lão hóa trong kiểu cách suy nghĩ duy lý và chủ quan gọi tên, dán nhãn hiệu của phương Tây.  Nghĩa là chỉ biết khư khư định nghĩa “Thần” như là một đấng Sáng Thế toàn năng, một Vua Trời, một Thượng Đế.  Mahatma Gandhi, người tin vào Thượng Đế Hindu, đã nhận xét: “Đạo Phật không phủ nhận Thượng Đế nhưng định nghĩa Thượng Đế theo một cách khác.” Đấng “Sáng Thế toàn năng” theo đạo Phật là “Duyên Khởi từ bản thể Tánh Không” như cách nhìn của nhà vật lý nổi tiếng nhất thời hiện tại, Stephen Hawking đã viết trong Sự Tạo Tác Vĩ Đại (The Grand Design).
Người phương Tây tìm đến cái đẹp của Phật giáo không phải qua hình thức lễ nghi, bái vọng với một tâm lý đột phá những vòng trói buộc của tín điều và tín lý.  Họ đánh giá chân xác với lòng biết ơn Nụ Cười Di Lặc và tin rằng, một đức Phật tương lai sẽ đến như một sự tái khẳng định nếp nghĩ, lối sống hòa bình, an lạc và trí tuệ chứ không phải là để “tái sáng thế” đầy huyền nhiệm và bí ẩn của nếp tâm linh cổ sơ.  Nếu quan chiêm những ảnh tượng của Phật Di Lặc trong những chùa viện Phật giáo phương Tây ngày nay, người ta sẽ thấy toát lên vẻ đẹp đầy nghệ thuật phảng phất hay rõ nét nụ cười toát ra từ bên trong.  Những ảnh tượng Di Lặc với ngoại hình đầy hoan hỷ đậm nét “ thỏa thê trù phú” trong các chùa viện Việt Nam mô phỏng hay chỉ là phiên bản của Trung Quốc đang mất dần tác dụng giải thoát tâm linh trong thời đại mới.
Truyền thống người Trung Quốc dân dã khi gặp nhau thường chào câu đầu tiên:  “Đã ăn chưa?”  Ngày nay, kinh tế phát triển, cơm áo không còn là nhu cầu bức xúc hàng ngày thì tiếng chào cũng thay đổi dần như phương Tây không còn lo ăn mà lo vui, lo đẹp.  Ước mong dáng vẻ Di Lặc cũng sẽ theo phong trào tập “Tai Chi” và “Fitness” mà trở nên thon thả, thanh lịch hơn trong những thế hệ tương lai.  Đặc biệt là trong khung cảnh văn hóa Việt Nam, các chùa viện Phật giáo cần tìm cầu một biểu tượng an lạc của đức Di Lặc nói riêng và tất cả các tôn tượng, kiến trúc nói chung, phù hợp với bản chất dân tộc, văn hóa và tính độc lập, độc sáng của mình.
Năm mới, mùa Xuân là sức bật của tuổi trẻ, là điểm hẹn của tuổi trung niên và dấu ghi thêm một bước gần đất của tuổi già.  Nhưng tinh thần… ham vui cũng giông giống như “tài không đợi tuổi”.  Mong rằng, tinh thần nụ cười của tuệ giác mùa Xuân đang có sẵn trong mỗi lòng người sẽ đâm chồi nẩy lộc tự nhiên và dễ dàng như hoa lá quanh mình.
Natomas, tuần đầu tháng Giêng 2011
Trần Kiêm Đoàn

Ðảng CSVN họp gấp hội nghị 15: Nhân sự chóp bu thay đổi phút chót? 
HÀ NỘI 9-1 (TH) – Ngày 9 tháng 1, Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN bất ngờ họp gấp trong một ngày mặc dù trước đó đã “nhất trí thông qua danh sách để giới thiệu với đại hội lần thứ XI của đảng” từ ngày 12 đến ngày 22 tháng 12, 2010.
Bản tin của báo điện tử đảng CSVN ngày 9 tháng 1, 2011 nói rằng phiên họp kỳ thứ 15 ngày 9 tháng 1, 2011 chỉ kéo dài trong một ngày “để xem xét lần cuối các công việc chuẩn bị cho Ðại hội XI của đảng”.
Ðại hội đảng CSVN tổ chức 5 năm một lần, bắt đầu vào ngày Thứ Tư 12 tháng 1 năm 2011, để bầu bán chiếu lệ theo sự “giới thiệu” mà thật sự là sự áp đặt những người sẽ ngồi vào Bộ Chính Trị, và các chức vụ cao nhất, từ tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch Quốc Hội.
Hành động phải có thêm một cuộc họp nữa để “chốt” thành phần nhân sự dù đã “nhất trí” là dấu hiệu những sự tranh chấp địa vị vẫn còn diễn ra.
Trong bài diễn văn đọc kết thúc cuộc họp kỳ 15 của ban chấp hành trung ương đảng, ông Nông Ðức Mạnh kêu gọi các đảng viên, chỉ còn vài ngày nữa khai mạc, “gác mọi riêng tư, làm hết sức mình cho sự thành công của đại hội”.
Phụ họa lời ông tổng bí thư, báo đảng CSVN có lời ca ngợi “Hội nghị lần thứ 15 ban chấp hành trung ương khóa X thành công tốt đẹp.”
Nhưng liệu cuộc tranh chấp nội bộ đảng đã coi như ngã ngũ chưa? Ông Carl Thayer, chuyên viên các vấn đề Việt Nam thường được báo chí khắp nơi phỏng vấn, từng cho rằng phải đợi đến khi công bố mới biết đích xác.
Hãng thông tấn AFP hôm Chủ Nhật dựa vào một nguồn tin nội bộ đảng CSVN gián tiếp nói rằng cả Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang đều nhắm vào ghế tổng bí thư. Nhưng hai người này vì tranh nhau, không muốn người kia vào ghế đó nên đã dẫn đến sự thỏa hiệp đưa một người khác là Nguyễn Phú Trọng vào ngồi.
Theo sự thỏa hiệp ngầm, tuy Nguyễn Tấn Dũng vẫn ngồi làm thủ tướng còn Trương Tấn Sang làm chủ tịch nước, cả hai chức danh này sẽ có nhiều thực quyền hơn.
Nguyễn Tấn Dũng đã phải đấu tranh kịch liệt trước những đả kích dữ dội về chống tham nhũng thất bại và nhất là sự sụp đổ của “quả đấm thép” Vinashin.
Không bị hất khỏi ghế thủ tướng và Bộ Chính Trị, điều này cho thấy phe cánh của Nguyễn Tấn Dũng còn rất mạnh. Liệu có thể xảy ra một cuộc ‘đảo chính’ ở Ba Ðình hai ba năm nữa khi đảng họp giữa kỳ?
Một nhân vật theo dõi sát thời sự Hà Nội cho rằng chuyện này có thể xảy đến. Năm nay, cả hai ông Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang đều 61 tuổi, và nếu chờ 5 năm nữa, có thể bị ép nghỉ hưu và sẽ không còn cơ hội làm tổng bí thư.
Khi báo Asahi Shimbun tiết lộ hồi giữa tháng 12 năm 2010 (lúc trung ương đảng đang họp) mấy chức danh chóp bu, nhiều người tin rằng sự tiết lộ này có vẻ như một sự cố tình để thăm dò phản ứng dư luận. Người ta không thấy có tin tức gì được tiết lộ từ ngày họp Chủ Nhật 9 tháng 1, 2011.
Cách đây ít ngày, một nguồn tin từ Hà Nội cho nhật báo Người Việt hay, người nhiều phần sẽ lên làm chủ tịch Quốc Hội là Nguyễn Sinh Hùng (hiện là phó thủ tướng thường trực) chứ không phải là Phạm Quang Nghị (hiện đang là bí thư thành ủy Hà Nội) như Asahi Shimbun nhìn thấy trên một bản dự thảo danh sách.
Tuần qua, người ta thấy xuất hiện ở trên một số mạng thông tin điện tử, trong đó có mạng Ðối Thoại, ba lá thư không rõ xuất xứ. Một lá thư ký tên 2 cựu tổng bí thư Ðỗ Mười và Lê Khả Phiêu, cựu Thủ Tướng Phan Văn Khải và 4 đảng viên cao cấp khác giới thiệu Nguyễn Minh Triết vào ghế tổng bí thư. Một bức thư của 5 cựu tướng lãnh đả kích Nông Ðức Mạnh chuyên quyền, tư lợi, chỉ trích việc đưa Nguyễn Phú Trọng lên làm tổng bí thư dù không đủ tỉ lệ phiếu bầu cao. Một bức thư ký tên Lê Khả Phiêu và Nguyễn Ðức Bình tố cáo cựu Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Văn An “đi ngược đường lối chính trị của đảng”.
Ông An qua mấy cuộc phỏng vấn phổ biến trên VietNamNet/Tuần Việt Nam, cho rằng phải đổi mới hệ thống chính trị và phải luật hóa đảng cầm quyền.
Công an tăng cường canh chừng LM Phan Văn Lợi, LM Nguyễn Văn Lý
HUẾ – Gần tới đại hội đảng, nơi cư trú của LM Phan Văn Lợi và LM Nguyễn Văn Lý ở thành phố Huế đều có sự tăng cường canh chừng của công an.
“Mấy ngày hôm nay, công an tỉnh Thừa Thiên Huế tung ra một lực lượng rất đông đảo để trấn áp phong trào dân chủ tại Huế, một đàng vì e ngại những chính khách ngoại quốc đến viếng thăm Linh Mục Nguyễn Văn Lý tại Nhà Chung/Tòa Tổng Giám Mục Tổng Giáo Phận Huế, đằng khác vì lo sợ các cuộc biểu tình sẽ nổ ra tiếp sau cuộc biểu tình thử nghiệm của các sinh viên sáng ngày 02 tháng 1, 2011.”
Bản tin của nhóm thông tin độc lập FNA cho hay như vậy và cho biết thêm rằng rất nhiều người đặc biệt là các giáo dân thuộc một số giáo xứ có quan hệ với hai ngài, đã bị công an bắt đi thẩm vấn.
“Hết thảy đều bị công an hỏi về mối liên hệ với hai linh mục, hoặc với phong trào dân chủ, và hỏi có đi Huế vào ngày hôm nay, Chúa Nhật 9 tháng 1 không. Nhiều người, sau buổi làm việc, còn phải ký giấy cam kết này nọ. Và dĩ nhiên sau đó, công an (không biết đâu mà nhiều thế) rình rập trước nhà họ suốt hôm qua lẫn hôm nay và có thể trong những ngày tới, cho đến khi chấm dứt đại hội đảng CS”. Bản tin FNA viết.
LM Nguyễn Văn Lý và LM Phan Văn Lợi là hai trong số những người chủ chốt khởi xướng “Khối 8406” hơn 4 năm trước. Khối 8406 là một tổ chức quần chúng nhiều thành phần khác nhau đối lập với đảng Cộng Sản tại Việt Nam. Vì có hàng ngàn người ghi tên tham gia, và cũng sợ phong trào này lớn mạnh, chế độ Hà Nội đã kết án tù 8 năm đối với LM Nguyễn Văn Lý hồi cuối tháng 3 năm 2007, còn LM Phan Văn Lợi thì bị quản chế chặt chẽ ở nhà.
LM Nguyễn Văn Lý bị tai biến mạch máu ít nhất 3 lần trong năm 2008, liệt nửa người trong nhà tù mà không được điều trị đúng mức. Giữa tháng 3 năm 2010, trước các áp lực của Hoa Kỳ và Liên Âu, LM Lý được tạm tha cho về chữa bệnh ở Nhà Hưu Dưỡng Tòa Tổng Giám Mục Huế.
Dù bệnh hiểm nghèo, ngài vẫn không ngừng kêu gọi đảng Cộng Sản giải thể, trả lại quyền tự quyết cho nhân dân. Ngày 1 tháng 1 năm 2011, ngài kêu gọi mọi người mặc áo trắng biểu tình chống đảng CSVN vào ngài đảng Cộng Sản họp đại hội ở Hà Nội.
Theo bản tin của ông Nguyễn Chính Kết, một “Cẩm nang yêu nước” gồm 6 điều giản dị được dán ở nhiều nơi tại Sài Gòn và miền Tây mấy ngày vừa qua.
Nội dung của bản cẩm nang là “Sáu bước tự phát A, B, C, D, Ð, E kêu gọi toàn thể công dân Việt tộc nối bước Tiền Nhân Cứu Nước”.
Sáu bước ABCDÐE được liệt kê ra là:
“Một là: Âm thầm theo dõi tin tức chống ngoại xâm và tâm tư đồng bào xung quanh.
Hai là: Bám sát những người chọn lọc để
– Rỉ tai lòng yêu nước, và
– Tuyên truyền cẩm nang này
Ba là: Cấu tạo nhóm 3 người tự phát sáng tạo các hành động yêu nước.
Bốn là: Dũng cảm viết khắp nơi 2 khẩu hiệu sau đây:
1. Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam.
2. Chống giặc Tàu.
Năm là: Ðặt liên lạc với các nhóm yêu nước trong và ngoài đảng.
Sáu là: Ém người vào mọi nơi chuẩn bị Mùa Hội Lớn Toàn Dân Cứu Nước.”
Bộ An Ninh Nội An Mỹ tập trung điều tra vụ hai sinh viên du học từ VN gian lận thẻ tín dụng 
Cali Today News – Bộ An Ninh Nội An Mỹ (DHS) đang tập trung điều tra vụ hai du học sinh VN có thể là thành phần của một tổ chức tội ác quốc tế đã lừa gạt cả triệu đô la các công ty bán lẻ qua thẻ tín dụng.
Đầu tháng 12 thì các nhà điều tra liên bang đã bố ráp nhà của Trâm Võ và Khôi Văn, đều 22 tuổi, ở Minnesota và tịch thu các máy điện toán, các đĩa nhớ, tài liệu cùng các vật dụng khác.
Cả hai đều là sinh viên trường đại học Winona của tiểu bang Minnesota. Báo Minnesota Star Tribune là tờ báo đầu tiên đi bài về chuyện động trời này, gây xôn xao dư luận,
Cả một hệ thống băng đảng đặt trụ sở ở VN gồm nhiều cá nhân đóng nhiều vai trò khác nhau, kể cả hackers, Giám Đốc ‘dỏm’ và kẻ môi giới bán thông tin cá nhân và dữ kiện tài chính ăn cắp từ từ lộ diện.
Hệ thống gian dối này còn dựa vào một ‘vòng đai chuyển tiền’ ở Mỹ, vì thế cuộc điều tra có tên là Operation eMule, bắt đầu tứ tháng 9 năm 2009.
Các thành phần băng đảng này sử dụng các thẻ tín dụng ăn cắp để mở tài khoản với eBay, Pay Pal và các ngân hàng Hoa Kỳ và rao bán những món thông dụng trên eBay với giá rất rẻ.
Các công ty bán lẻ chỉ biết mình bị lừa khi gửi hóa đơn về cho các ‘khổ chủ’ bị ăn cắp và dĩ nhiên họ không chấp nhận trả tiền.
Tuy Trâm Võ và Khôi Văn kiểm soát hàng trăm tài khoản trên eBay và PayPal với số tiền ăn cắp lên tới 1.2 triệu đô la, song hiện nay họ chưa bị khởi tố tội hình sự.
Cuộc điều tra vẫn tiếp tục với các viên chức của Bộ An Ninh Nội An ở Minnesota đang làm việc chung với trung tâm National Cyber Crimes Center, một cơ quan của Sở Di Trú Hoa Kỳ.
Trường Giang (nguồn SC Magazine)
Viên tướng huyền thoại của Lào, Vang Pao, vừa từ trần tại California vào hôm thứ năm
Cali Today News – Viên tướng huyền thoại của Lào, Vang Pao, vừa từ trần tại California, hưởng thọ 81 tuổi. Theo báo The Fresno Bee, ông ta đã qua đời vào ngày thứ năm, sau khi nhập viện 10 ngày do bệnh pneumonia.
Đó là bản tin mà nhật báo Cali Today mới nhận trước giờ báo lên khuôn.
Tướng Vang Pao là một cựu tướng lãnh uy tín, được kính trọng trong Quân đội Hoàng Gia Lào, từng lãnh đạo đội quân du kích hàng ngàn người do CIA yễm trợ trong cuộc chiến Việt Nam trước đây.
Sau khi Lào lọt vào tay cộng sản vào năm 1975, tướng Vang Pao di tản sang Hoa Kỳ và được xem là nhà lãnh đạo của cộng đồng Hmong rộng lớn, sống tập trung tại Thung Lũng Miền Trung của California, Minneapolis và một số thành phố ở Wisconsin.
Ông ta có một cuộc đời thật anh hùng.
Khi còn niên thiếu, vào thế chiến thứ hai, khi Nhật xâm lăng Lào, ông la tham gia đánh đuổi Nhật.
Vào thập niên 1950, ông ta gia nhập lính Pháp trong cuộc chiến chống lại quân Bắc Việt đang tràn ngập bên Lào, và sau đó hợp tác với CIA để chống cộng.
Ông được cựu giám đốc CIA là William Colby từng tôn xưng là “người anh hùng vĩ đại nhất của cuộc chiến Việt Nam” trong thời gian 15 năm ông lãnh đạo quân đội du kích do CIA bảo trợ để chống lại sự thâm nhập của cộng sản tại bán đảo đông dương. Sau khi quân du kích của ông ta thất thủ trước các lực lượng cộng sản, ông ta đã di tản sang Mỹ và tại đây, ông được xem là người có công trong việc đứng ra dàn xếp cho việc tái định cư hàng chục ngàn người Hmong, một sắc tộc thiểu số sống trên vùng núi của Lào.
Khi đến Mỹ, ông ta luôn được kính trọng. Theo ông Blong Xiong, người Hmong đầu tiên đắc cử thành nghị viên thành phố Fresno, thì mọi người “dù già hay trẻ, khi mà nghe tên ông ta, thì họ tỏ ra kính trọng.”
Ông Blong Xiong có mặt tại bệnh viện với đám đông để tang ngày càng đông. Và họ đang hoạch định tang lễ cho ông, nhưng cho đến nay chưa biết rõ nguyên nhân nào đưa đến cái chết của ông.
Ông được nhiều người Hmong xem là chủ tịch nước Lào lưu vong, nên ông thường xuất hiện ở các lễ hội tôn giáo và văn hóa và thường được mời giải quyết các tranh chấp và các vấn đề.
Vào năm 2007, ông ta đã bị bắt và bị kết án cùng với những nhà lãnh đạo khác của cộng đồng Hmong trong một tòa án liên bang vì âm mưu giết các nhà lãnh đạo CS tại Lào. Các công tố viên liên bang Hoa Kỳ tố cáo phong trào giải phóng Lào, có tên là Neo Hom, đã gây quỹ được hàng triệu Mỹ kim để tuyển quân và có âm mưu mua vũ khí. Ngay cả khi tòa án liên bang Hoa Kỳ truy tố như thế, nhưng ông ta vẫn được cộng đồng Hmong xem là người hùng, và ông ta được chào đón như khách danh dự tại các lễ hội Hmong mừng năm mới ở St. Paul và Fresno, và nơi đó có đông người Hmong, và họ đón tiếp ông rất trân trọng khi ông đến tham dự bằng xe Limousine.
Chúng ta còn nhớ ngay trước phiên tòa xử ông và nhiều nhà lãnh đạo khác của cộng đồng Hmong, nhiều cuộc biểu tình lớn của người Hmong đã nổ ra, nhằm bảo vệ và bênh vực các lãnh tụ của họ, nhất là tướng huyền thoại Vang Pao.
Sau đó, năm 2009, những cáo trạng về ông đã bị hủy bỏ “sau khi các nhà điều tra đã hoàn thành việc dịch thuật 30 ngàn trang tài liệu, một công việc rất tốn thời gian.”
Năm 2002, thành phố Madison của tiểu bang Wisconsin cũng hủy bỏ một kế hoạch đặt tên ông cho một công viên nhằm vinh danh ông, vì một giáo sư của trường đại học Wisconsin-Madison đã trích dẫn những tài liệu nói rằng tướng Vang Pao từng ra lệnh hành quyết nhiều người, kể cả tù nhân chiến tranh của phe địch hay những đối thủ chính trị của ông.
Năm năm sau, năm 2007, ủy ban giáo dục thành phố Madison lại bỏ tên ông ta ra khỏi tên trường tiểu học, được đặt theo tên ông, vì những người bất đồng cho rằng trường học không nên mang tên một người từng có lịch sử bạo động như thế.
Dầu có những phê bình và chỉ trích về ông, nhưng những điều này chẳng có nghĩa gì nhiều đối với cộng đồng Hmong vì họ vẫn nghĩ đến ông như là ngọn hải đăng hướng dẫn khi người Hmong lập lên những nông trang và thương mại ở Hoa Kỳ hay hình thành bản thể mới của họ trên đất Mỹ.
Vị tướng huyền thoại này còn thành lập nhiều tổ chức bất vụ lợi để giúp các cộng đồng Hmong tỵ nạn và thiết lập ra một hội đồng lãnh đạo nhằm giải quyết các tranh chấp và mâu thuẫn trong nội bộ 18 bộ tộc khác nhau (clans) của người Hmong và ông ta cũng chọn lựa người lãnh đạo Hội đồng này trong nhiều thập niên qua.
Theo ông Lar Yang ở Fresno, người phỏng vấn tướng Vang Pao vào tháng qua và cuộc phỏng vấn này được đăng trong niên giám thương mại của cộng đồng Hmong mà chính ông ta xuất bản hàng năm, thì “Tướng Vang Pao là một loại keo dính gắn chặt mọi người lại với nhau. Ông ta là người luôn luôn giải quyết mọi chuyện. Tôi không tin rằng vào thời điểm này không có một người nào có thể thay thế ông ta. Sẽ có thể có một cuộc đi tìm một người như thế. Và sẽ có nhiều hỗn loạn (chaos) trong một thời gian nào đó, trước khi mọi chuyện được dàn xếp.”
Qua câu chuyện ngắn ngủi này, tướng Vang Pao không chỉ là người hùng vĩ đại nhất trong cuộc chiến chống Cộng tại đông dương trước đây, mà còn là một lãnh tụ bất khả thay thế trong hơn 35 năm qua của cộng đồng Hmong tại hải ngoại, mà còn là một vì sao chưa có người nào có thể thay thế khi vì sao này vừa tắt…
Nguyễn Dương

Công an trấn áp phong trào Dân chủ

Huế: 9-1-2011 Công an gia tăng trấn áp phong trào Dân chủ trong dịp đại hội đảng CS
VRNs (10.01.2011) – Thừa Thiên Huế – Bản tin của FNA, phát đi lúc 22:00, 09/01/2011 cho biết công an Huế đang rất lo sợ, họ tăng cường canh gác trước cửa Nhà Chung Huế và nơi cha Phan Văn Lợi ở.
Mấy ngày hôm nay, công an tỉnh Thừa Thiên Huế tung ra một lực lượng rất đông đảo để trấn áp phong trào dân chủ tại Huế, một đàng vì e ngại những chính khách ngoại quốc đến viếng thăm linh mục Nguyễn Văn Lý tại Nhà Chung/Tòa Tổng giám mục Tổng Giáo phận Huế (tin tức đã đưa về ông Tùy viên Christian Marchant và ông Dân biểu Luke Simpkins), đàng khác vì lo sợ các cuộc biểu tình sẽ nổ ra tiếp sau cuộc biểu tình thử nghiệm của các sinh viên sáng ngày 02-01-2011.
Kể từ hôm qua, Thứ bảy mồng 08 tháng 01, rất nhiều người, đặc biệt là giáo dân Công giáo, có liên hệ với hai linh mục Nguyễn Văn Lý và Phan Văn Lợi, đều bị công an gọi đi thẩm vấn (đa số vào buổi chiều 08-01). Chúng tôi biết được đã có các giáo dân thuộc giáo xứ chánh tòa Phủ Cam, các giáo xứ An Truyền, Triều Sơn Nam, Loan Lý v.v…. Hết thảy đều bị công an hỏi về mối liên hệ với hai linh mục, hoặc với phong trào dân chủ, và hỏi có đi Huế vào ngày hôm nay, Chúa nhật 09-01 không. Nhiều người, sau buổi làm việc, còn phải ký giấy cam kết này nọ. Và dĩ nhiên sau đó, công an (không biết đâu mà nhiều thế) rình rập trước nhà họ suốt hôm qua lẫn hôm nay và có thể trong những ngày tới, cho đến khi chấm dứt đại hội đảng CS.
Đặc biệt được rình rập chính là linh mục Nguyễn Văn Lý. (Xem Bản tin “Bế tắc lúng túng tột cùng của bạo quyền CSVN thời kỳ mạt vận” của FNA Huế CN 09-01-2011, 9:30 AM). Thứ đến là linh mục Phan Văn Lợi vốn đang bị quản thúc tại tư gia, 16/46 Trần Phú Huế. Kể từ trước ngày Lễ Bế mạc Năm thánh Giáo hội Công giáo VN (04-06/01/2011), công an đã đặt nhiều chốt gác quanh nhà của Lm Lợi khiến Lm Lợi đã không thể đến La Vang (y như Lm Lý). Thế nhưng sáng hôm nay, lực lượng công an bỗng nhiên tăng lên đột ngột, gần cả 20 người, đa phần đều trẻ, có sự điều khiển của một công an lớn tuổi (không rõ cấp bậc, xin xem hình). Họ cứ lượn đi lượn lại trước nhà Linh mục (vốn luôn khóa cổng). Thậm chí có một công an bày mưu định xông vào nhà.
Số là vào ngày Chúa nhật, thường có các thanh thiếu niên Công giáo Phủ Cam thuộc “Nhóm Bác ái ve chai” đến từng nhà trong giáo xứ, xin chai lọ, giấy vụn đem về bán lấy tiền giúp người nghèo. Sáng hôm nay, có hai cô bé tới trước nhà Lm Lợi và hỏi: “Đây có phải là nơi cho ve chai không?” Nghe giọng điệu là lạ, vì các em Công giáo thường nói: “Cha có ve chai giấy vụn cho chúng con không?”, lại thoáng thấy bên bụi chè tàu sát cổng có một bóng thanh niên đang nấp, cô em gái của Lm Lợi liền gạt: “Hôm nay có ít, để tuần sau lấy!” rồi bỏ đi vào nhà, không mở cổng. Bị lộ âm mưu, thanh niên này (đích thị công an) và hai cộng tác viên nhí lủi ngay. Thế nhưng, với chiếc máy ảnh lắp ống kính télé, Lm Lợi đã chụp được từ xa nhiều hình ảnh, khiến nhiều anh công an sau đó đi ngang qua nhà Lm thì lấy tay che mặt, kéo cổ áo lên cao hoặc chạy như bay kẻo dính hình.
Đến gần trưa, đang khi Lm Lợi đi bách bộ trong sân để đọc kinh, viên công an trưởng nhóm dừng lại trước cổng như muốn nói điều gì. Linh mục Lợi liền lợi dụng cơ hội “giảng” cho một bài, đại ý như sau: “Các anh hôm nay mất công canh gác tôi nhỉ. Sao không đi ra vùng biên giới, hải đảo, vào trong Tây nguyên mà canh gác, ngăn chặn bọn Tàu cướp đất, cướp biển, cướp rừng của đất nước ta đi? Đất nước lâm nguy vì Tàu cộng, các anh có biết không? Sao các anh không ra Hà Nội ngăn chặn mấy lãnh đạo chóp bu đang tham nhũng hàng ngàn tỷ đồng của quốc gia, đang gây món nợ 80 ngàn tỷ trong vụ Vinashin, phung phí 4 tỷ 5 đô trong dịp Ngàn năm Thăng Long đi? Mỗi ngày tai nạn giao thông làm chết 30 người, mỗi năm hơn 10 ngàn người chết, hơn 10 ngàn người bị thương, sao các anh là công an không tìm cách làm cho nó giảm đi? Sao các anh không đến những nơi cán bộ cao cấp đang cướp đất của người dân để bênh vực dân đi? Hay ngược lại các anh bênh vực chính những tên bán nước hại dân đó? Những tên cướp của giết người đó? Tại sao các anh rình rập bắt bớ những người đang lên tiếng xây dựng đất nước, đòi lại nhân quyền cho toàn dân một cách bất bạo động? Các anh ăn lương của ai? Của dân đóng thuế hay là của đảng? Các anh bảo vệ dân hay bảo vệ đảng? Các anh tự xưng là “Bạn dân”, sao các anh làm nhục danh hiệu cao quý đó? Các anh có biết một ngày kia, đất nước chuyển đổi, mấy lãnh đạo chóp bu mà các anh đang bảo vệ bay ra ngoại quốc sống, chỉ có các anh gánh chịu sự phẫn nộ của quần chúng. Tội nghiệp cho các anh biết chừng nào!…” Anh công an chỉ biết đứng nghe rồi lẳng lặng bỏ đi.
Tốp “bạn dân, chỉ biết có đảng có mình” này còn lảng vảng cho đến tối, vì sợ Lm Lợi đi tham gia cuộc biểu tình mà họ đoán các em sinh viên sẽ tổ chức vào buổi chiều hôm nay.
Chúng tôi dự đoán họ sẽ còn canh gác nhà riêng Lm Lợi và Nhà Chung (nơi Lm Lý đang ở) ít nhất cho đến khi chấm dứt đại hội đảng CS. Một chính quyền chỉ biết duy trì trật tự an ninh, ổn định xã hội không phải bằng cách làm tốt chức năng của mình và tạo điều kiện cho người dân thăng tiến cuộc sống trong tự do, mà chỉ bằng cách theo dõi, trấn áp, đe dọa, bắt bớ, ngược đãi, thì thứ chính quyền đó chỉ là tà quyền mà thôi, thứ chính trị đó chỉ xứng với cái tên tà trị.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: